Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Novel Info

Bố Chồng - Chương 13

  1. Home
  2. Bố Chồng
  3. Chương 13
Prev
Novel Info

Phần 13 :

Khoảng ba giờ chiều, Lam bước vào nhà tắm gột rửa cơ thể. Cô đứng dưới làn nước nóng, đôi bàn tay run rẩy tự vuốt ve khắp tòa thiên nhiên của mình, nhưng sự động chạm hời hợt đó không cách nào giải tỏa được cơn khát tình đang cháy âm ỉ. Cô tắt vòi nước, quấn chiếc khăn tắm màu trắng mềm mại rồi bước ra ngoài. Lam chọn một bộ quần áo giản dị, chiếc áo sơ mi mỏng và chiếc váy chống nắng màu xanh sẫm che đi bắp chân thon gọn, trắng mịn. Bên trong, cô mặc chiếc quần lót ren màu đen mỏng manh, nhưng sự khít rịt và ẩm ướt ở vùng tư mật vẫn khiến chiếc quần nhỏ liên tục cọ xát theo mỗi bước đi, càng làm tăng thêm sự kích thích bứt rứt.

Cô xuống bếp, múc một ít canh bỏ vào cặp lồng inox, lấy cớ mang canh ấm ra xưởng cho bố chồng rồi vội vã dắt xe chuẩn bị rời khỏi nhà.

Khi Lam dắt chiếc xe máy ra đến cổng sắt, không gian xung quanh đã hoàn toàn tạnh ráo sau đêm mưa dầm dề. Những cơn gió mát lành thoảng qua mang theo mùi hương thanh khiết, dịu ngọt của những đóa hoa lài nở muộn sau vườn, khéo léo đánh thức khứu giác và làm dịu đi cái nóng nực ban trưa. Đâu đó trong vòm lá rậm rạp xanh rì, tiếng ve sầu bắt đầu cất lên râm ran, ngân nga một khúc nhạc quen thuộc của ngày hè. Dưới ánh nắng vàng nhẹ nhàng buông xuống, vạn vật như bừng lên một sức sống mới tươi tắn, xua đi bầu không khí ngột ngạt, nặng nề đã giam cầm ngôi nhà suốt một đêm dài qua.

Cô dừng xe sát vỉa hè, khẽ đưa tay cài lại chiếc quai mũ bảo hiểm. Bất chợt ngay trong khoảnh khắc ấy, cây phượng vĩ già trước cửa dường như thấu cảm được tâm tư thầm kín và chuyến đi đầy tội lỗi của người vợ trẻ. Một cơn gió nhẹ lướt qua, vòm lá rung rinh làm rải xuống một loạt cánh hoa đỏ thắm, rơi lả tả rồi đậu nhẹ lên bờ vai thon dưới chân chỗ cô đang đứng.

Lam khẽ giật mình, đôi bàn tay đang cài quai mũ chợt khựng lại, đưa ra hứng lấy những cánh hoa mượt như nhung. Cô mỉm cười, từ từ ngước ánh mắt long lanh, mọng nước nhìn lên cao. Giữa nền trời xanh trong của buổi chiều ấm áp, vòm cây phượng vĩ đỏ sẫm như một quầng lửa kiêu hẵnh đang khẽ đung đưa trong gió. Một nụ cười an ủi nhưng cũng đầy trách móc hiện lên trong tâm tưởng, tựa như đang xoáy sâu vào sự sai trái của mối tình cấm kỵ mà cô đang dấn thân vào. Sắc đỏ gắt gao của hoa phượng phản chiếu vào đôi mắt Lam, thắp lên trong lòng cô một sự quyết tâm pha lẫn chút bướng bỉnh hoang dại.

Cái màu đỏ rực rỡ như lửa ấy không làm cô chùn bước, trái lại, nó giống như một thứ chất xúc tác thiêu rụi hoàn toàn chút do dự cuối cùng còn sót lại trong tâm trí. Lam khẽ nắm chặt những cánh hoa trong lòng bàn tay, cảm nhận sự mịn màng nhưng cũng đầy mỏng manh, hệt như chính tuổi thanh xuân đang khao khát được dâng hiến của mình. Cô thả tay để những cánh hoa rơi xuống mặt đất ướt nhẹp, rồi dứt khoát cài chặt quai mũ bảo hiểm, nổ máy xe lao vút đi. Tiếng động cơ giòn giã vang lên giữa con ngõ nhỏ, cuốn theo những cánh phượng vĩ bay xập xòe phía sau như một lời tiễn đưa lặng lẽ, hướng về phía xưởng gỗ, nơi người đàn ông cô thèm khát đang chờ đợi.

Suốt chuyến xe dọc đường đến ngoại ô, lòng Lam như lửa đốt, nhịp tim đập liên hồi theo từng vòng bánh xe lăn. Khi chiếc xe dừng lại trước cánh cổng tôn rỉ sét của xưởng gỗ, một mùi hương đặc trưng lập tức sộc vào mũi cô, đó là sự hòa quyện giữa mùi gỗ mục ẩm ướt sau mưa, mùi mùn cưa hăng hắc và cả mùi dầu máy nồng nặc.

Xưởng gỗ nơi ông Nghiêm điều hành nằm lọt thỏm giữa một vùng ngoại ô hoang vắng, nơi những hộ hàng xóm thưa thớt nằm cách nhau cả một quãng xa, ngăn cách bởi những bờ dậu dâm bụt dại đan xen rậm rạp. Sau đêm mưa dầm dề, những rặng cây ấy như được tiếp thêm sinh khí, lá cây màu xanh thẫm dày đặc nảy nở căng tràn sức sống, che khuất hoàn toàn những khoảng trống giữa các khu nhà. Trên những phiến lá răng cưa to bản và những nụ hoa đỏ thắm còn chưa kịp nở, hàng vạn hạt nước mưa tròn trịa vẫn còn đọng lại, long lanh như những viên pha lê muộn màng, khẽ run rẩy chực rơi mỗi khi có một luồng gió chiều lướt qua.

Bao bọc xung quanh toàn bộ khu xưởng là những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài mênh mông, vừa được gột rửa sau đêm mưa nên càng bừng lên sắc xanh mọng nước. Khung cảnh buổi chiều tà nhuốm một màu tịch mịch, thỉnh thoảng trên lối đi nhỏ ngăn cách các thớt ruộng, một vài người nông dân vừa cấy lúa xong đang chậm rãi đi bộ ra về, chân lấm tay bùn, trên vai vác theo những nông cụ thô sơ.

Sự hiện diện của những con người lao động thuần phác ấy càng làm nổi bật lên cái thế giới biệt lập, vắng lặng đến lạ kỳ bên trong cánh cổng tôn của xưởng gỗ. Tiếng máy xẻ thưa thớt, đều đặn vang lên từ phía sâu trong lán trại giống như thứ âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lìm của vùng đồng quê. Lam ôm chặt chiếc cặp lồng giữ nhiệt trước ngực như một thứ lá chắn tội lỗi, từng bước chân ngập ngừng nhưng đầy kiên định dẫm lên lớp mùn cưa mềm xốp dưới đất.

Qua làn khói bụi mờ ảo của xưởng làm việc, bóng dáng to khỏe, vạm vỡ của ông Nghiêm dần hiện ra.

Không gian xung quanh xưởng gỗ lúc này bao phủ bởi một vẻ bề bộn, gai góc và đầy mùi đàn ông. Khắp nơi xếp cao ngất ngưởng những súc gỗ khổng lồ, xù xì còn nguyên vỏ xám xịt, nằm ngổn ngang như những con quái thú đang ngủ say sau đêm giông bão. Mùi nhựa gỗ tươi nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu mỡ máy xẻ tạo nên một thứ không khí đặc quánh, kích thích khứu giác một cách kỳ lạ.

Ánh nắng chiều tà muộn màng rọi chéo qua những lỗ hở của mái tôn sập xệ, tạo thành những vệt sáng vàng rực như mật ong, cắt đôi không gian nhập nhoạng tối tăm của lán trại. Dưới những luồng sáng mờ ảo đầy bụi mùn cưa bay lơ lửng ấy, trận mưa bão dầm dề đêm qua đã làm sạt một góc mái tôn, khiến mấy kiện gỗ quý giá bị ngấm nước và kẹt cứng vào băng chuyền máy xẻ.

Vốn là người điều hành kỹ tính và không yên tâm giao những khối gỗ đắt đỏ này cho nhóm thợ non tay, đích thân ông Nghiêm đã cởi trần, trực tiếp cầm búa tạ xốc vác xử lý chốt kẹt. Ông đang trần trùng trục, tấm lưng trần đẫm mồ hôi bóng lưỡng dưới vệt nắng chiều tà tạt ngang, từng thớ cơ bắp mạnh mẽ rắn chắc chuyển động theo từng nhịp búa đập đanh thép xuống thớ sắt, làm bắn lên những tia lửa xẹt qua bóng tối. Cái dáng vẻ đàn ông mạnh mẽ, thô ráp của ông Nghiêm khiến đôi chân Lam khuỵu xuống, hơi thở cô lập tức trở nên dồn dập khi đối diện với người đàn ông mà cô đã thèm khát suốt cả đêm qua.

Sau khi chiếc chốt kẹt được giải tỏa, ông Nghiêm trao lại búa cho thợ rồi sải bước về phía căn phòng làm việc khép hờ để nghỉ ngơi.

“Cạch!”

Lam khẽ dùng những đầu ngón tay run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Bên trong căn phòng mờ tối sực nức thứ mùi vị đặc trưng của người đàn ông năm mươi tuổi dạn dày sương gió, nó là cái mùi ngai ngái của thuốc lá, mùi mồ hôi nồng đậm và cả mùi hồng trà đặc quánh.

Ông đang cởi trần, chỉ mặc độc một chiếc quần bảo hộ lao động màu xanh sẫm dính đầy bụi gỗ. Dưới thứ ánh sáng tù mù lách qua khe cửa sổ, những giọt mồ hôi bóng loáng lăn dài trên khuôn ngực vạm vỡ, sạm đen và đầy những thớ cơ cuồn cuộn chắc nịch. Ông Nghiêm đang đứng tựa lưng vào mép chiếc bàn làm việc bằng gỗ sần sùi, một chân hơi chùng xuống đầy thong dong. Trên tay ông cầm điếu thuốc lá đỏ lửa, đốm lửa nhỏ nhấp nháy lập lộe trong bóng tối, thả ra những làn khói trắng bay bảng lảng, quấn quýt lấy bờ vai rộng lớn.

Nghe tiếng động, ông Nghiêm không hề giật mình, chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt sắc lẹm, già dặn và đầy uy lực xuyên qua làn khói mờ, dán chặt vào khuôn mặt đang đỏ bừng, đôi môi hé mở cùng hơi thở hổn hển của đứa con dâu trẻ. Không có một chút sự ngạc nhiên nào, cũng chẳng có sự vồ vập thô thiển, ông Nghiêm chỉ ung dung đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi thật sâu. Đốm lửa bừng sáng soi rõ những nếp nhăn hằn sâu đầy khí chất trên gương mặt, rồi ông thong thả nhả ra một ngụm khói dày. Ánh mắt thâm trầm đầy kinh nghiệm của ông như thấu suốt, lột trần toàn bộ sự thèm khát đang cuộn trào bứt rứt bên dưới lớp áo mỏng và chiếc váy chống nắng của Lam.

Hai người đứng đối diện nhau trong không gian ngột ngạt, tù túng của căn phòng xưởng. Bầu không khí xung quanh như đông đặc lại thành một khối áp lực khổng lồ, bóp nghẹt lấy buồng phổi của Lam, khiến trong không gian tĩnh mịch chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập hỗn loạn, thình thịch như gõ trống nơi lồng ngực cô, hòa cùng tiếng gió chiều rít nhẹ qua khe cửa.

Bên ngoài, ánh hoàng hôn buông xuống khu xưởng gỗ ngoại ô như một vệt lụa sẫm màu trải dài, nhuộm đỏ những thớ gỗ thô mộc chất đống ngoài sân. Những khối gỗ sến, gỗ lát lớn sau đêm mưa dầm dề giờ gặp cái nắng hanh của buổi chiều bắt đầu bốc lên một thứ mùi ngai ngái, nồng hắc, quyện chặt lấy không gian vắng lặng. Cách đó một dãy nhà, tiếng máy xẻ gỗ vẫn đều đặn rền rĩ, âm thanh dội lại vào vách tôn rầm rập, biến khu văn phòng nhỏ của ông Nghiêm thành một ốc đảo biệt lập, kín đáo.

Trong phòng, khói thuốc lá từ ngón tay ông Nghiêm vẫn lười biếng bay lên thành từng vệt mảnh, vắt ngang qua khoảng không gian mờ tối ngăn cách giữa hai người. Cái nhìn ung dung, thấu suốt của người đàn ông từng trải như một áp lực vô hình đè nặng lên bờ vai đang run rẩy của Lam. Cô đứng trân trân ở cửa, chiếc cặp lồng canh trên tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, tựa như đang bấu víu vào chút lý trí muộn màng.

“Con… con mang canh ra cho bố!” Giọng Lam thì thào, mỏng manh như tơ, suýt chút nữa thì nghẹn lại nơi cổ họng.

Không gian như một mặt hồ lặng ngắt, bị câu nói của cô làm gợn lên những làn sóng ngầm âm ỉ. Ông Nghiêm không vội vã đáp lời, chỉ có đốm lửa trên đầu ngón tay khẽ lóe lên một sắc đỏ tàn phai trước khi lịm tắt. Người đàn ông bấy giờ mới chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, bóng dáng cao lớn vạm vỡ như một ngọn núi thâm u bao trùm lấy thân ảnh mảnh mai của đứa con dâu. Từng bước chân nện xuống mặt sàn gỗ mang theo thứ mùi vị nồng nặc sương gió, chầm chậm thu hẹp khoảng cách giữa hai con người, biến bầu không khí vốn đã ngột ngạt trở nên đặc quánh những khát khao thầm kín.

Ánh mắt ông chậm rãi dời từ khuôn mặt trái xoan ửng hồng xinh đẹp, đang đẫm mồ hôi của cô xuống vạt váy đang lay động khẽ khàng theo từng nhịp thở dồn dập. Sự im lặng đầy tính chiếm hữu ấy giống như một đốm lửa vô tình ném vào đồng hoang khô cằn đã được hong nóng suốt cả một ngày qua. Cái cảm giác trống rỗng, bứt rứt nơi vùng tư mật của Lam bùng lên dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn chút lý trí và đạo đức cuối cùng mà cô cố bấu víu.

Sự kiềm tỏa của chiếc quần lót mỏng manh lúc này chẳng khác nào một sự tra tấn, càng làm tăng thêm sự cọ xát nhớp nháp, nóng hổi theo từng hơi thở nghẹn ngào.

Không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, Lam bước lên, đặt mạnh chiếc cặp lồng lên bàn gỗ. Tiếng kim loại va chạm khô khốc chưa kịp dứt thì cô đã buông xuôi tất cả, lao thẳng vào lòng ông Nghiêm như một cánh chim sa vào đại ngàn, như con thiêu thân tự nguyện dâng mình cho ngọn lửa thiêng.

Mùi mồ hôi đàn ông nồng nàn, hăng hắc quyện với mùi da thịt thô ráp của bố chồng lập tức vây kín lấy toàn bộ khứu giác và tâm trí của người vợ trẻ. Lam áp sát thân hình mảnh mai, căng tràn xuân sắc của mình vào vòm ngực vạm vỡ, cuồn cuộn những thớ cơ chắc nịch của ông. Sự tương phản nghiệt ngã giữa làn da mát lạnh của cô và hơi nóng hừng hực tựa như lò than đang tỏa ra từ cơ thể người đàn ông từng trải khiến Lam run bắn lên trong một cơn khoái cảm đê mê, tê dại. Cô thở hổn hển, đôi bàn tay mềm mại cuống cuồng bấu chặt lấy bả vai sạm đen vì sương gió của ông Nghiêm, tựa như kẻ sắp chết đuối tìm thấy chiếc cọc độc nhất giữa dòng nước xoáy tội lỗi.

Ông Nghiêm vẫn đứng tựa lưng vào mép bàn, điếu thuốc trên tay lập lờ đốm lửa đỏ. Ông không đẩy cô ra, chỉ rít một hơi dài, phả làn khói mỏng mờ ảo. Đôi mắt từng trải nheo lại, nơi khóe mắt hằn lên nụ cười nửa miệng đầy ngạoễ và thách thức. Sự dung túng ngầm ấy chẳng khác nào mồi lửa thả vào bình khô, đánh thức trọn vẹn bản năng hoang dại trong Lam. Cô quỳ sụp xuống nền đất đầy dăm bào và mùn cưa khô khốc ngay dưới hai chân ông. Lúc này, đầu óc Lam hoàn toàn trống rỗng, mọi lý trí đều tan biến, nhường chỗ cho một khao khát duy nhất: được lấp đầy.

Đôi bàn tay run rẩy, vội vã của cô lần mò đến cạp chiếc quần bảo hộ lao động màu xanh sẫm. Những ngón tay nóng rực của Lam chậm rãi, đầy mê đắm mở từng chiếc khuy, kéo nhẹ lớp khóa kim loại rít lên từng tiếng khẽ trong không gian tĩnh lặng, giải thoát cho thứ sức mạnh đang căng tức, chực chờ bùng nổ của người đàn ông dạn dày sương gió. Lớp vải bảo hộ trượt xuống, khúc thịt to lớn căng cứng như đá của ông Nghiêm bật mạnh ra ngoài, gân guốc, đỏ tía và nóng rực, sừng sững chiếm trọn tầm nhìn và hơi thở của Lam. Cô ngước đôi mắt lên nhìn tạo vật dựng đứng to lớn đang chĩa ra ngay trước khuôn mặt đỏ bừng của cô, nhịp tim đập điên cuồng nơi lồng ngực.

Một luồng hơi nóng hừng hực phả thẳng vào mũi cô. Thứ sừng sững, đỏ tía ấy như một loại bùa mê gạt phăng đi chút liêm sỉ cuối cùng. Ý nghĩ về gã chồng thư sinh yếu ớt ở nhà lúc này chỉ như một vệt mờ nhạt, hoàn toàn bị nuốt chửng bởi con thú hoang đang gào thét trong huyết quản Lam. Cô ghé sát khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, đôi môi run rẩy mỏng manh tự nguyện há rộng hết cỡ, mút trọn lấy cái đầu khấc khổng lồ, thô nhám và bỏng rát của bố chồng.

Lam ra sức ngậm mút, cái đầu nhỏ nhắn của cô mới đầu còn nhẹ nhàng, rồi dần dần chuyển động một cách bạo liệt và ráo riết. Bờ môi mềm mại siết chặt, cố bọc lấy khúc thịt đang căng nần nẫn, dồn hết sự u uất, khao khát của những đêm dài lạnh lẽo vào khoang miệng chật chội. Chi chiếc lưỡi ướt át của cô liên tục liếm lướt, vét mạnh vào rãnh khấc rồi lại bú chặt lấy thân gân guốc của ông Nghiêm. Nhịp bú mút ra vào dồn dập khiến nước bọt không kịp nuốt, trào ra khóe môi, chảy nhẹ xuống cằm rồi rớt xuống nền dăm bào. Âm thanh húp mút chùn chụt, nhớp nháp đầy dâm mị vang lên chát chúa, phá nát hoàn toàn cái danh phận con dâu ngoan hiền ngay giữa căn phòng xưởng mờ tối.

Bên trên, ông Nghiêm bắt đầu không giữ được vẻ ung dung ban đầu. Hơi thở của người đàn ông từng trải trở nên nặng nề, nóng hổi theo từng đợt phục vụ mềm mại nhưng đầy khát khao của Lam. Những thớ cơ bụng cuồn cuộn khẽ thắt lại theo mỗi nhịp lưỡi ướt át của người con dâu, làn da ngăm đen sạm sương gió bắt đầu rơm rớm một lớp mồ hôi mặn chát. Điếu thuốc trên tay ông buông rơi xuống nền đất từ lúc nào, tàn lửa đỏ lịm tắt ngay trong đống mùn cưa, nhường chỗ cho sự trỗi dậy đầy đê mê của bản năng.

Không còn là sự đón nhận thụ động, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của ông Nghiêm từ từ hạ xuống, luồn sâu vào mái tóc dài buông xõa của con dâu. Ông không thô bạo ghì chặt mà khẽ luồn những ngón tay vào chân tóc cô như một sự dung túng, vuốt ve thầm lặng, dẫn dắt đầu cô di chuyển theo một nhịp điệu chậm rãi nhưng sâu hoắm.

Lam nhắm nghiền mắt, hoàn toàn đắm chìm vào hương vị đàn ông nồng đậm đang chiếm trọn lấy khoang miệng mình. Cô mở rộng bờ môi chúm chím mọng nước, cơ miệng giãn ra hết cỡ để ngậm sâu lấy cái buồi căng cứng như thép nóng, đỏ tía gân guốc. Chiếc lưỡi mềm mại, ẩm ướt uyển chuyển bao lấy phần khấc quy đầu to tròn, nhẵn nhụi, liên tục liếm mút xung quanh rãnh khấc, nơi đang rỉ ra những giọt dịch dâm rạo rực. Cứ mỗi lần Lam hóp má, dồn lực mút chặt lấy thân buồi to lớn, những đường gân guốc gồ ghề đầy mạnh mẽ lại miết sát vào vòm họng và bờ môi mềm mại của cô, tạo nên những tiếng liếm mút nhớp nháp đầy dâm mị vang lên giữa căn xưởng mờ tối.

Sự dịu dàng nhưng đầy say mê của Lam như một luồng điện chạy dọc cơ thể, khiến vùng tư mật phía dưới của cô càng thêm co thắt kịch liệt. Dù hai đầu gối đang quỳ trên nền dăm bào đầy mùn cưa, Lam chẳng còn cảm thấy đau đớn, cô chỉ biết nhẫn nại dâng hiến, dùng khoang miệng ấm nóng của mình bao bọc, nâng niu khúc thịt của người bố chồng, mặc cho tiếng máy xẻ ngoài kia vẫn đều đặn rền rĩ dội vào vách tôn.

Cơn khoái cảm ngập tràn từ khoang miệng ấm áp ẩm ướt, mềm mại của con dâu truyền đến khiến ông Nghiêm không thể đứng im được nữa. Ông thở gằn ra một tiếng qua kẽ răng, hai cơ đùi vững chãi gồng cứng, vô thức thúc nhẹ hông tới trước, đẩy khúc thịt gân guốc của mình lút sâu hơn vào trong cuống họng chật hẹp, nóng hổi của Lam.

Sự thô bạo đột ngột ấy khiến Lam không kịp đề phòng, đầu khấc khổng lồ tông thẳng vào cổ họng làm cô nghẹn ứ, nước mắt ứa ra bên khóe mắt. Thế nhưng, thay vì đẩy ra, bản năng dâm đãng bị bỏ đói bấy lâu nay lại khiến cô càng thêm kích thích. Lam không hề nhả ra, cô càng dang rộng hai tay, ôm chặt lấy bờ mông thô ráp của bố chồng, ra sức dùng cả khuôn mặt lẫn bờ môi nhu thuận của mình để ôm ấp lấy khối tài sản đàn ông vĩ đại ấy.

Cứ mỗi lần ông Nghiêm đưa hông tới trước, đẩy toàn bộ chiều dài khúc thịt vào sâu trong miệng Lam, thì cụm lông mu đen rậm rạp, cứng như rễ si của ông lại áp chặt, che lấp gần như toàn bộ khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của cô. Những sợi lông mu thô ráp, nồng nặc mùi đàn ông dạn dày sương gió miết liên hồi vào chiếc mũi dọc dừa, hai gò má bừng đỏ và bờ môi đang căng mở hết cỡ của người con dâu. Sự cọ xát đầy bạo liệt ấy không làm Lam khó chịu, ngược lại, cái mùi vị trần trụi bám trên đám lông mu của bố chồng như một loại bùa mê thúc đẩy cô rướn cổ sâu hơn, để cho khuôn mặt mình chìm ngập trong vùng tam giác đầy quyền lực của ông.

Tiếng bú mút ngày một dồn dập, nhớp nháp và ướt át hơn, vang lên rộn rã, át cả tiếng máy xẻ rầm rì ngoài vách tôn của căn xưởng mờ tối. Nước miếng của người phụ nữ trẻ hòa quyện với dòng mật dịch rỉ ra từ đầu khấc ông già, chảy lem luốc xuống cằm, xuống cổ cô, rồi nhỏ giọt xuống đống dăm bào dưới sàn nhà.

Lam dường như đã hóa dại dưới chân người đàn ông trung niên này. Cô nghiêng đầu, khuôn miệng xinh đẹp khẽ nhả ra một chút. Khúc thịt to lớn nhầy nhụa nước miếng lấp lánh dưới ánh chiều tà mờ tối, kéo theo những sợi chỉ bạc dâm đãng vương vít giữa đầu khấc và bờ môi đỏ mọng của cô. Không để món đồ chơi đàn ông này nguội lạnh, Lam lập tức áp sát chiếc lưỡi hồng hào, mềm mại của mình vào, liên tục đánh lưỡi, liếm dọc từ phần cuống buồi đầy gân guốc sần sùi lên đến tận rãnh quy đầu đỏ tía. Mỗi lần lưỡi cô quét qua, thân buồi của ông Nghiêm lại giật mạnh lên một cái, căng phồng và nóng rực như một thanh sắt nung trong lò. Cô hóp má thật sâu, mút mạnh vào đầu khấc như đứa trẻ khát sữa, cố bú cạn từng chút hương vị nam tính, nồng đậm mùi khói thuốc và mồ hôi của ông.

“Khốn nạn… cái miệng con đã quá Lam ạ…”!

Ông Nghiêm gầm nhẹ trong cổ họng, một câu chửi thề hiếm hoi bật ra khỏi bờ môi của người đàn ông vốn dĩ đạo mạo hằng ngày. Sự sung sướng tột đỉnh từ một cơ thể đàn bà xuân thì, tràn trề nhựa sống đang quỳ gối phục tùng mình khiến cái tôi đàn ông của ông được vuốt ve ngạo nghễ. Hai bàn tay gân guốc của ông Nghiêm khẽ siết lấy mái tóc mây bồng bềnh của Lam, không còn là sự hờ hững ban đầu mà đã mang theo sức nặng của một sự định đoạt. Ông bắt đầu chuyển động hông một cách chậm rãi, nhịp nhàng dẫn dắt khối thịt vĩ đại nương theo vòm họng chật hẹp, ấm áp của người con dâu trẻ.

Từng nhịp đẩy lướt đi mượt mà, sâu hoắm. Đầu khấc to tròn nhịp nhàng tiến lui, miết chặt qua làn môi mọng còn lấp lánh nước miếng, chạm sâu vào tận khoảng không nhạy cảm nhất nơi cuống họng của Lam. Sự va chạm nhịp nhàng ấy khiến cơ thể Lam run lên nhè nhẹ, mái tóc mây buông xõa rũ rượi theo từng cử động dập dềnh của bố chồng, làm lộ ra bờ vai trần trắng ngần thấp thoáng sau lớp sơ mi mỏng manh.

Hai bầu vú căng tròn, xuân thì của cô phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp, nảy lên êm ái theo từng hơi ấm nồng nàn truyền ra từ cơ thể người đàn ông trung niên dạn dày sương gió. Dưới tà váy, nơi thầm kín nhất của người thiếu phụ đã hoàn toàn đầu hàng trước bản năng; mật dịch ngọt ngào tuôn tràn xối xả, chậm rãi lăn dài theo khe đùi mịn màng, mang theo cái ngứa ngáy, rạo rực đến mê dại. Lam nhắm nghiền mắt, vừa tận tụy bao bọc lấy khúc thịt gân guốc, vừa bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong vòm họng. Trong tâm khảm, mọi ranh giới đạo đức đã hoàn toàn bị lu mờ, cô cam lòng chìm sâu vào sự phản bội êm ái này, khát khao hơi ấm đàn ông thực thụ sẽ sớm lấp đầy khoảng trống vắng lạnh bấy lâu nay.

Không còn chút ngập ngừng nào, Lam dấn sâu hơn, cái miệng nhỏ mở rộng hết cỡ để nuốt trọn chiều dài gân guốc, nóng rực của ông Nghiêm. Cô tham lam lút cán, đẩy sâu khúc thịt vào tận cuống họng, bất chấp cảm giác nghẹn ngào chực trào. Đôi mắt Lam nhắm nghiền, nước mắt ứa ra vì bị kích thích và ngộp thở, chảy dài trên đôi má ửng hồng đầm đìa mồ hôi.

Sự bú mút ráo riết và điên cuồng của đứa con dâu đã phá nát giới hạn chịu đựng của gã đàn ông năm mươi tuổi. Ông Nghiêm thở dốc phầm phập, lồng ngực vạm vỡ gồng cứng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay. Đôi bàn tay to bản bấu chặt lấy mái tóc xõa tung của Lam, ghì chặt đầu cô sát sạt vào háng mình. Ông bắt đầu tự dùng lực, liên tục thúc cái buồi to lớn quá cỡ vào khuôn miệng nhỏ nhắn của Lam, những cú nhấp dứt khoát và sâu trong cổ họng chật chội, nhầy nhụa nước bọt của cô.

Sự chịu đựng vỡ òa khi cơn lốc dục vọng bùng nổ. Ông Nghiêm gầm nhẹ một tiếng đầy thỏa mãn từ trong cổ họng, buồi của ông giật mạnh liên hồi, phóng ra dòng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi xối xả. Dòng tinh trùng bắn mạnh, phụt từng tia ngập đầy khoang miệng Lam rồi trào ra ngoài, bắn tung tóe, vương vãi khắp khuôn mặt kiều diễm của cô. Những vệt dâm thủy trắng đục, nồng nặc mùi tanh sặc sụa dính bết trên má, khóe môi và cằm đứa con dâu trẻ, tạo nên một cảnh tượng nhầy nhụa, tội lỗi và đầy bẽ bàng dưới ánh hoàng hôn mờ của xưởng gỗ.

Sau đợt phun trào dữ dội, ông Nghiêm từ từ rút khúc thịt vẫn còn run rẩy, mềm đi một chút nhưng vẫn còn rất to lớn ra khỏi miệng Lam. Một sợi chỉ bọt dâm mỹ dính đầy tinh dịch trắng đục co giãn rồi đứt đoạn, kéo dài từ đầu khấc của ông nối liền vào khóe môi đỏ ửng của cô.

Lam quỳ rạp dưới đất, hai tay chống xuống nền đầy dăm bào và mùn cưa đâm vào da thịt đau rát, nhưng cô chẳng còn tâm trí để bận tâm. Lồng ngực phập phồng, cô há miệng thở hốc lên từng hồi đầy nhọc nhằn để tìm lại dưỡng khí. Tiếng thở dốc của cô hòa vào tiếng máy xẻ ngoài kia vẫn rầm rập dội vào vách tôn, làm tăng thêm sự ngột ngạt của căn xưởng mờ tối.

Trên khuôn mặt kiều diễm của người con dâu, dòng tinh dịch đặc quánh bắt đầu hạ nhiệt, trở nên dính dớp và nhớp nháp. Những vệt nước trắng đục chảy dọc từ gò má, lem nhem khắp bờ môi sưng đỏ, rồi tụ lại thành từng giọt sệt sệt, chầm chậm nhỏ xuống cằm. Lam run rẩy nuốt ực một ngụm dịch nồng ấm còn sót lại trong khoang họng. Cô khẽ ngước đôi mắt ướt đẫm lên, nhìn cái cựa buồi vẫn còn bóng lưỡng nước bọt của bố chồng đang ghé sát mặt mình. Sự đổ vỡ hoàn toàn của luân thường đạo lý hiển hiện rõ nét, trần trụi và dâm đãng dưới ánh hoàng hôn muộn.

Ông Nghiêm thở dốc một hơi dài, cúi xuống nhìn người con dâu đang quỳ rạp dưới chân mình. Dục vọng trong mắt người đàn ông năm mươi tuổi không những không tắt sau đợt bắn tinh, mà ngược lại, khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp trẻ trung của Lam lấm lem những vệt trắng đục nhớp nháp, ngọn lửa tà mị pha lẫn sự si mê trong ông lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Ông đưa bàn tay to bản nhẹ nhàng nâng cằm Lam lên, dùng ngón tay cái thô ráp chậm rãi quệt đi vệt tinh dịch còn sót lại bên khóe môi cô, ánh mắt khóa chặt lấy biểu cảm đang đờ đẫn vì say tình của cô con dâu trẻ.

​
Ông Nghiêm khẽ miết ngón tay cái thô ráp trên làn môi mọng còn dính vệt tinh dịch trắng đục của Lam. Ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi của người đàn ông năm mươi tuổi phả vào làn da đang rịn một lớp mồ hôi mịn, giọng nói khàn đặc nhưng tràn ngập sự cưng nựng, dịu dàng:

“Lam… con có biết bố đã phải nhìn con và kìm nén bao nhiêu lâu rồi không? Đừng trốn chạy nữa, cả bố và con đều thuộc về nhau rồi. Hôm nay, hãy để bố yêu con, bù đắp cho tất cả những tháng ngày thanh xuân héo úa của con!”

Lời nói trầm đục ấy ngọt ngào như mật độc nhưng lại có sức công phá mãnh liệt, gạt phăng chút lý trí mỏng manh cuối cùng, khiến toàn thân Lam nhũn ra trong vòng tay của người bố chồng đang nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát đến điên dại.

Ông Nghiêm cúi thấp người, luồn hai tay vào nách cô, nhấc bổng thân hình mảnh mai của con dâu lên khỏi nền đất đầy dăm bào như nhấc một khúc gỗ nhẹ bẫng. Ông đặt Lam nằm ngửa ngay lên mặt bàn làm việc bằng gỗ lớn, phẳng lỳ ở giữa phòng. Sức nặng của cơ thể cô khiến những xấp giấy tờ, bản vẽ thiết kế trên bàn xô lệch, rơi lả tả xuống sàn. Cái lạnh của mặt gỗ chạm vào tấm lưng qua lớp áo sơ mi mỏng khiến Lam khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, hơi nóng hừng hực từ cơ thể đồ sộ của ông Nghiêm đổ ập xuống, bao vây lấy cô.

Ánh mắt người đàn ông dạn dày sương gió nhìn Lam đầy si mê, như đang ngắm nhìn một báu vật mà ông đã phải kìm nén từ xa bấy lâu nay. Đôi bàn tay to bản đầy vết chai sần từ từ tìm đến hàng cúc áo sơ mi của Lam. Không còn sự thô bạo vội vã, các ngón tay ông khẽ run nhẹ vì xúc động, kiên nhẫn cởi từng chiếc cúc áo một cách chậm rãi.

Khi vạt áo sơ mi mỏng dần mở ra sang hai bên, ông Nghiêm không dừng lại mà luồn tay ra phía sau lưng Lam, dứt khoát tháo phăng chiếc khuy áo lót rồi thản nhiên kéo tuột cả hai lớp áo cản trở, vứt xuống nền đất đầy mùn cưa.

Ngay khoảnh khắc ấy, tòa thiên nhiên tuyệt mỹ của Lam trọn vẹn phơi bày, nẩy lên những nhịp đầy dâm đãng dưới ánh hoàng hôn đỏ sẫm đang hắt qua ô cửa kính mờ bụi. Không còn lớp vải ôm bó, cặp vú căng tròn, trắng muốt của người con dâu đổ sập xuống đầy nặng nề, căng nần nẫn như hai khối sữa đặc quánh, phập phồng run rẩy một cách điên cuồng theo từng hơi thở hỗn hển của Lam. Dưới ánh chiều tà đỏ quạch, hai quầng vú rộng màu hồng thẫm nổi bật trên làn da trắng tuyết, hiện giữa trung tâm là hai hạt đầu ti đỏ hỏn, sưng to và cứng ngắc như hai hạt lựu chín, bóng loáng vệt mồ hôi và cả vệt nước bọt còn sót lại từ hiệp phục vụ trước dưới đất.

Ánh mắt ông Nghiêm lóe lên một tia thèm khát tột độ trước cảnh tượng nhục dục bày ra trước mắt. Vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ông dang rộng lòng bàn tay thô ráp bấu chặt lấy một bên bầu vú lớn, thô bạo ép mạnh khiến thịt vú trắng ngần đùn ra qua kẽ tay ngăm đen. Ngón tay cái to lớn ép xuống, liên tục miết và khẽ vân vê lên hạt đầu ti đang cương cứng, xoay tròn rồi giật nhẹ. Sự kích thích trực diện ấy khiến Lam sướng đến mức rên rỉ nghẹn ngào, toàn thân run bần bật, luồng điện nhục dục chạy thẳng xuống dưới khiến hai chân cô hoàn toàn nhũn ra.

Ông từ từ cúi rạp người xuống, dịu dàng áp bờ môi dày dặn của mình lên bầu ngực mịn màng của Lam, khẽ khàng mút mát và ôm lấy đỉnh hồng đào bằng tất cả sự thèm khát giấu kín, khiến Lam run lên vì đê mê, hai tay vô thức đan chặt vào bả vai vững chãi của bố chồng.

Ngay khi vừa áp môi vào, sự điềm đạm dường như biến mất, nhường chỗ cho bản năng dã tính của gã đàn ông trung niên dồn nén bấy lâu. Ông Nghiêm há rộng miệng, ngoạm chặt lấy nửa bầu vú căng mọng của Lam, ra sức húp mút chùn chụt như một kẻ khát nước trên sa mạc. Chiếc lưỡi thô nhám của ông liên tục liếm lướt, vét mạnh vòng quanh quầng vú hồng thẫm, rồi bất ngờ mút mạnh hạt đầu ti sưng đỏ vào sâu trong khoang miệng. Tiếng húp mút ướt nhầy, nhớp nháp lại một lần nữa vang lên chát chúa giữa căn xưởng mờ tối. Sự kích thích điên cuồng khiến Lam ưỡn cong người, tiếng rên rỉ dâm mị không kìm được mà bật ra khỏi cổ họng:

“A…ư…ưm…b…bố…”!

Trong khi miệng vẫn ngấu nghiến bú mút bên này, thì bàn tay còn lại của ông Nghiêm thô bạo chụp lấy bầu vú bên kia. Ông siết chặt, nhào nặn khối thịt trắng muốt một cách dứt khoát, in hằn lên những vệt đỏ nóng rát. Hai bầu ngực tuyệt mỹ của người con dâu bị bố chồng vừa bú vừa bóp đến biến dạng, dính bết nước bọt bóng loáng, đỏ ửng lên vì sung sướng và đau đớn đan xen. Luồng điện dâm dục chạy thẳng từ hai đỉnh hồng đào xuống dưới hạ bộ, khiến cửa mình của Lam co thắt kịch liệt, mật dịch tuôn ra ướt đẫm cả chiếc quần lót.

Bờ môi dày của ông Nghiêm vẫn đang say sưa đắm mình giữa tòa bồng đào mềm mại, bàn tay gân guốc vương chút mùn cưa của ông đã thong thả luồn xuống dưới vạt váy của Lam. Lớp mùn cưa khô khốc bám trên lòng bàn tay ông cọ xát vào làn da đùi non mịn màng, trắng muốt, tạo nên một cảm giác vừa đau rát nhẹ vừa kích thích đến rợn ngợp. Sự tiếp xúc ấy khiến làn da của người vợ trẻ khẽ run lên. Ông Nghiêm kiên nhẫn vuốt ngược tà váy của cô lên tận vòng eo thon gọn, để lộ ra cặp đùi thon dài đang tự nguyện mở rộng dưới ánh hoàng hôn khu xưởng dần buông.

Nổi bật giữa khoảng không gian mờ tối của căn phòng là chiếc quần lót nhỏ mỏng manh màu đen huyền bí, một hàng rào bảo vệ cuối cùng nhưng giờ đây đã hoàn toàn bất lực. Lớp vải ren mềm mại ấy từ lâu đã bị nhuộm đẫm bởi dòng mật dịch dạt dào, làm đậm màu một khoảng ướt át dính dớp ngay miền thầm kín nhất của Lam.

Bàn tay to bản của ông Nghiêm không vội vã kéo phăng nó ra, ông áp lòng bàn tay lên trên lớp vải lụa ướt sũng, khẽ khàng mơn trớn, cảm nhận trọn vẹn sự sưng cứng, nóng rực và những nhịp co thắt dồn dập của vùng tư mật khít rịt đang phập phồng phía sau lớp nội y. Sự cọ xát đầy tinh tế của người đàn ông từng trải như một luồng điện chạy dọc thắt lưng, khiến Lam thắt chặt cơ bụng, hai hàng mi cong dài nhắm nghiền, khẽ bật ra những tiếng thở dốc nghẹn ngào trong sự đê mê tột đỉnh. Thứ hương thầm kín nồng nàn của thanh xuân hòa quyện với mùi da thịt sạm nắng của ông Nghiêm, biến mặt bàn gỗ xưởng khô khốc thành một thánh đường hoan lạc.

Ông Nghiêm nhìn ngắm cơ thể con dâu đang run rẩy vì kích thích, ánh mắt ông dời xuống chiếc quần lót ren màu đen đang ôm chặt lấy vòng hông quả táo tròn trịa. Chiếc quần nhỏ ấy đã sớm bị ướt đẫm bởi thứ dịch thủy tình dục tinh khiết, thấm đẫm ra mặt vải tạo thành một mảng sẫm màu, dính chặt vào da thịt mịn màng của Lam.

Không vội vã, ông đưa hai bàn tay thô ráp của mình vuốt dọc từ bắp đùi thon thả của cô ngược lên, rồi luồn các ngón tay vào bên trong cạp quần lót. Hơi ấm từ lòng bàn tay ông chạm vào làn da nhạy cảm khiến Lam khẽ rùng mình, hai chân vô thức khép lại nhưng liền bị sức mạnh của ông già ép mở rộng ra.

Từ từ và đầy dâm tính, ông Nghiêm kéo dứt khoát chiếc quần lót đen ấy xuống qua bờ mông căng tròn, thon thả. Sợi ren ma sát nhẹ nhàng qua vùng nhạy cảm đang nóng bừng của Lam, kéo theo những sợi dịch thủy dính dớp. Chiếc quần lót được kéo tuột qua đầu gối, rồi rơi hẳn ra khỏi đôi bàn chân trần của cô, bị vứt vội xuống sàn nhà. Lúc này, toàn bộ vùng cấm địa nguyên thủy, dâm đãng nhất của người con dâu hiền thục thường ngày đã hoàn toàn phơi bày trần trụi dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng.

Ông vuốt ngược vạt váy lên tận bụng cô, để lộ ra cặp đùi thon dài trắng ngần đang banh rộng, lộ rõ vùng tư mật khít rịt, đỏ hồng đang đẫm mật.

Nơi tư mật của Lam lúc này sưng mọng lên sau cả một ngày trời bị bỏ đói và kích thích. Dòng mật dịch rỉ ra xối xả, nhuộm bóng loáng khắp đám lông mu đen tuyền, mịn màng và chảy thành từng vệt dài dính dớp xuống mặt bàn gỗ. Nơi lỗ thịt chật hẹp nhỏ nhắn đang co thắt liên hồi theo từng nhịp tim đập loạn xạ của cô, gào thét đòi được lấp đầy.

Ông Nghiêm tách rộng hai chân Lam ra rồi đẩy cao lên hơn nữa, hai đầu gối của cô gập ngược lên tận ngực, phơi bày trọn vẹn đóa hoa đỏ hỏn, mọng nước trước mắt mình. Cái buồi khổng lồ, cứng rắn nóng hổi của ông Nghiêm sau hiệp phục vụ bằng miệng của con dâu, sau đợt phóng tinh vừa rồi đã rất nhanh chóng căng cứng trở lại hệt như một thanh sắt nung đỏ, gân guốc cuồn cuộn đầy sức mạnh hoang dại. Ông Nghiêm nắm lấy khúc thịt vĩ đại ấy, hướng thẳng phần đầu khấc to tròn vào ngay cửa mình đang mở rộng của con dâu.

“Bố… bố ơi… đẩy vào đi… con chịu không nổi nữa rồi…”! Lam không còn một chút liêm sỉ nào nữa, cô bật ra tiếng van xin rên rỉ, hai mắt mờ đục hoàn toàn vì nhục dục, cặp mông tròn trịa vô thức rướn cao lên để đón nhận.

Ông Nghiêm gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Không một chút nhẹ nhàng, ông dùng lực từ thắt lưng vững chãi thúc mạnh hông một cú đầy bạo liệt, dứt khoát, khiến cơ thể Lam rung lên một nhịp mạnh, cặp vú trắng tròn căng nảy lắc lư đầy gợi dục. Chiếc bàn bằng gỗ lớn do chính tay ông làm cũng không thể chịu nổi sự cuồng bạo đó mà rung lên kêu cọt kẹt như đang căng mình chống đỡ sự hung dữ ấy…

Phập.

Khúc thịt khổng lồ, gân guốc của bố chồng đâm lút cán, cắm ngập vào tận sâu góc khuất kín mít trong lồn Lam. Sự vĩ đại và nóng rực ấy thọc sâu đến mức chạm vào tận tử cung, khiến Lam trợn ngược mắt, miệng há hốc không ra tiếng, toàn thân co rúm lại vì cơn đau xé toạc nhưng ngay sau đó là một luồng khoái cảm kinh hoàng bùng nổ, thiêu rụi toàn bộ ý thức của người vợ trẻ.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

xe-buyt-va-bang-ghe-da
Xe buýt và băng ghế đá
Tháng 3 14, 2023
no-le-yen-nhi
Nô lệ yến nhi
Tháng 9 15, 2023
Những Cái Lồn Ẩm Ướt_truyencogiaothao
Những Cái Lồn Ẩm Ướt
Tháng 3 13, 2025
cam-xuc-voi-di
Cảm xúc với Dì
Tháng 12 10, 2022

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây