Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Bố Chồng - Chương 3

  1. Home
  2. Bố Chồng
  3. Chương 3
Prev
Next

Phần 3 :

Giữa khoảng ban công lộng gió, những hạt mưa lấm tấm bắt đầu hắt vào dưới mái hiên, mang theo cái lạnh buốt của biển cả. Nhưng không khí giữa hai người lại nóng rực như một lò than âm ỉ.

Ông Nghiêm vẫn đứng đó, ngón tay cái thô ráp khẽ dừng lại trên gò má mịn màng của Lam. Cả hai như bị đóng băng trong thứ xúc cảm tội lỗi nhưng đầy mê hoặc. Đúng lúc ấy, một dải gió từ ngoài vịnh bất ngờ tràn qua rặng phi lao, thốc mạnh vào khoảng ban công nhỏ hẹp.

Tà váy lụa mỏng manh của Lam không chịu nổi sức gió, bỗng nhiên bị thổi tung lên quá đùi.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của thời gian, dưới ánh sáng mờ đục của buổi chiều tà, lớp quần lót bằng ren màu hồng nhạt ôm sát vòng hông quả đào căng nẩy của người con dâu hiện ra mồn một trước mắt ông Nghiêm. Làn da đùi trắng muốt, đối lập hoàn toàn với màu ren dịu nhẹ và màu xám xịt của nền trời mưa, tạo nên một cảnh tượng diễm lệ đến nghẹt thở.

Lam thảng thốt “A” lên một tiếng, vội vã buông chiếc móc áo để dùng cả hai tay kéo vạt váy xuống. Gương mặt cô trong nháy mắt đỏ ửng từ tận mang tai xuống đến cổ, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn và xấu hổ.

Nhưng cái khoảnh khắc ấy đã kịp lọt trọn vào đôi mắt thâm sâu của ông Nghiêm.

Lồng ngực người đàn ông cô đơn đã từ rất lâu bỗng trở nên loạn nhịp. Trái tim già cỗi bấy lâu nay bỗng đập liên hồi như trống trận. Sự xao xuyến trộn lẫn với dục vọng bản năng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hình ảnh bờ hông mềm mại và dải ren mỏng manh ấy như một nét mực đậm, vẽ thẳng vào tâm trí ông, đốt cháy những sợi dây lý trí cuối cùng.

Ông Nghiêm nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang ra sức giữ chặt vạt váy của Lam. Giọng ông khàn đặc đi, hơi thở có phần dồn dập:

“Gió lớn quá… Vào nhà đi con, kẻo cảm lạnh.”

Dù nói lời giục giã, nhưng bước chân của ông vẫn không hề dịch chuyển, như thể ông đang luyến tiếc bầu không khí ám muội vừa bị cơn gió vô tình bóc trần. Lam không dám ngước lên nhìn bố chồng, cô chỉ cúi đầu, ôm chặt lấy tà váy rồi vội vã lách qua người ông để chạy vào trong nhà, để lại sau lưng tiếng cười cợt của gió biển và ánh mắt rực lửa của người đàn ông đứng lại giữa cơn mưa.

Lam chạy một mạch xuống căn phòng ngủ ở tầng hai, chốt chặt cửa lại. Cô tựa lưng vào cánh cửa gỗ, ngực phập phồng, hơi thở dồn dập như vừa trốn chạy khỏi một trận bão lớn.

Căn phòng của hai vợ chồng vẫn thế, âm u và sực nức mùi thuốc bắc hầm trong chiếc nồi đất đặt ở góc phòng. Trên chiếc giường cưới phủ ga màu hồng nhạt đã bắt đầu phai màu, chiếc chăn bông mỏng lộn xộn chưa kịp gấp. Lam nhìn quanh, một cảm giác trống trải và tủi nhục bỗng chốc ùa về, bóp nghẹt lấy cổ họng cô. Khác với sự mạnh mẽ, vững chãi toát ra từ bờ vai của ông Nghiêm ngoài ban công, căn phòng này chỉ có sự rệu rã và bất lực.

Cô đưa tay lên chạm vào gò má mình, nơi ngón tay thô ráp của bố chồng vừa vuốt qua. Nơi đó vẫn còn nóng rực. Lam nhắm mắt lại, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh tà váy bị gió thổi tung và ánh mắt như muốn nuốt chửng lấy mình của ông Nghiêm. Cô biết mình đã lún sâu vào một vũng lầy tội lỗi, nhưng sự khao khát được vuốt ve, được che chở của một người phụ nữ trẻ đang độ xuân thì bấy lâu nay bị bỏ đói bỗng dưng trỗi dậy, thách thức mọi luân thường đạo lý.

Bên ngoài, trời sập tối rất nhanh. Trận mưa hạ không dứt mà ngày càng nặng hạt, biến không gian xung quanh thành một bức màn nước trắng xóa. Tiếng sấm rền vang từ phía biển hắt vào, làm rung rinh những cánh cửa kính cũ kỹ.

Đến tám giờ tối, Minh vẫn chưa về. Anh gọi điện thoại báo mưa lớn quá, đường phố huyện bị ngập sâu, chiếc xe máy cũ lại dở chứng nên anh phải ngủ lại nhà một người bạn cắt thuốc.
Trong nhà chỉ còn lại hai người.

Ông Nghiêm ngồi một mình nơi phòng khách, ngôi nhà vẫn bật đèn tuýp sáng trưng như mọi khi, thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô cảm, phơi bày trần trụi mọi ngóc ngách trong căn phòng khách tĩnh nặng. Ông đang uống rượu, thứ rượu ngô nguyên chất do chính tay ông ủ, nặng và cay xè. Kế bên, điều thuốc trên tay ông đang cháy dở, buông từng sợi khói lam xám nhạt lững lờ trôi vào khoảng không. Làn khói vương vấn dưới ánh đèn như sương mỏng, rồi tan ra, để lại mùi khét nồng quyện với vị rượu. Trên chiếc dĩa gốm đặt trên mặt bàn gỗ lim, có vài ba hạt lạc giang đã nguội ngắt, nhưng ông chẳng buồn đụng đũa.

Mỗi ngụm rượu nuốt vào, hình ảnh dải ren hồng nhạt cùng làn da đùi trắng muốt của Lam lại hiện lên mồn một trong tâm trí ông. Nó như một liều thuốc độc ngấm dần vào máu, khiến người đàn ông ngũ tuần vốn nổi tiếng nghiêm nghị, đứng đắn ở cái phố cảng này bỗng chốc trở nên cồn cào, bứt rứt.

Cạch. Cạch.

Tiếng bước chân rụt rè từ cầu thang gỗ vang lên. Lam bước xuống, cô đã thay một bộ đồ bộ bằng vải dày màu nâu đỏ kín đáo hơn, tóc búi gọn sau gáy. Cô nhìn thấy bóng lưng to lớn của bố chồng cô độc bên bàn rượu, trong lòng không khỏi dấy lên một nỗi niềm phức tạp.

“Bố… anh Minh gọi điện bảo tối nay không về. Bố để con dọn cơm ra nhé?”

Lam đứng cách sập gỗ một khoảng, lí nhí hỏi.

Ông Nghiêm không quay đầu lại, ông đặt chén rượu xuống mặt bàn, rít một hơi thuốc dài, đầu thuốc lập lòe đỏ rực , tiếng gốm chạm vào gỗ lim vang lên một tiếng khô khốc.

“Không cần cơm nước gì đâu. Con ngồi xuống đây với bố một lát.”

Lời đề nghị mang đầy tính mệnh lệnh nhưng giọng điệu lại trầm khàn, chất chứa một sự cô quạnh đến đáng sợ. Lam ngập ngừng mất vài giây. Lý trí bảo cô phải từ chối, phải chạy ngay lên phòng chốt cửa lại. Nhưng đôi chân cô như có ma lực đưa lối, từng bước một, tiến lại gần phía chỗ ghế sofa nhung đặt ở gốc phòng, nơi bố chồng cô đang ngồi.

Cô không ngồi lên ghế cạnh ông, mà chọn chiếc ghế mây đối diện. Khoảng cách một chiếc bàn trà nhỏ không đủ để xóa đi bầu không khí ám muội đang đậm đặc trong căn phòng. mùi rượu nồng, mùi thuốc lá và cả thứ mùi thân thể đàn ông vững chãi từ ông Nghiêm bao vây lấy cô.

Ông Nghiêm ngước mắt lên nhìn con dâu. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, gương mặt trái xoan của Lam thật xinh đẹp nhưng đượm buồn.

“Thằng Minh… nó đi suốt như thế, con ở nhà có buồn không?” Ông Nghiêm vừa rót thêm một chén rượu, vừa hỏi, đôi mắt găm chặt vào khuôn ngực phập phồng sau lớp vải lanh của Lam.

“Con… con quen rồi ạ,” Lam cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau, ngón tay cái liên tục bấm vào lòng bàn tay để giữ bình tĩnh.

“Quen sao được mà quen,” ông Nghiêm cười nhạt, một nụ cười cay đắng cho cả con trai mình và cho cả người phụ nữ trước mặt. “Nó là con trai bố, bố biết tính nó. Nó nhu nhược, lại…” Ông bỏ lửng câu nói, nhưng cả hai đều hiểu từ tiếp theo là gì.
Ông Nghiêm cầm chén rượu lên, uống cạn một hơi rồi nhìn thẳng vào mắt Lam, giọng ông thấp xuống thành một tiếng thì thầm đầy nguy hiểm:

“Một người phụ nữ trẻ đẹp như con… sống thế này là chịu tội. Bố nhìn mà bố xót.”

Lời nói thẳng thắn đến trần trụi của ông Nghiêm như một nhát dao đâm toác lớp vỏ bọc chịu đựng của Lam. Nước mắt cô đột ngột trào ra, lăn dài trên má. Sự tủi thân, cô đơn tích tụ suốt một năm qua giờ đây được chính người bố chồng gọi tên, khiến cô không thể kìm nén được nữa. Cô khóc không thành tiếng, bờ vai gầy rung lên bần bật.
Nhìn thấy Lam khóc, người ông Nghiêm như có một luồng điện chạy qua. Hơi men bốc lên cộng với ham muốn bấy lâu nay được đẩy lên đỉnh điểm. Không kiềm chế được nữa, ông đứng dậy, bước vòng qua chiếc bàn trà, ngồi xuống ngay sát cạnh Lam trên chiếc ghế mây đôi.

Bàn tay to lớn, ấm nóng và gân guốc của ông Nghiêm bao trọn lấy đôi bàn tay đang run rẩy của con dâu.

“Lam…”

Lam giật mình định rụt tay lại theo bản năng, nhưng lực tay của ông Nghiêm rất mạnh, ông giữ chặt lấy cô, đồng thời dùng bàn tay còn lại nhẹ nhàng đỡ lấy gáy cô, ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt đang bừng bừng hơi men và dục vọng của mình.

“Bố… đừng làm thế… anh Minh…” Lam thốt lên, giọng nghẹn ngào, yếu ớt.

“Nó không có ở đây. Đêm nay… chỉ có bố và con thôi,” ông Nghiêm thì thầm, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức tối đa. Hơi thở nồng mùi rượu của ông phả thẳng vào bờ môi đang run rẩy của Lam, sẵn sàng thiêu rụi mọi ranh giới đạo đức cuối cùng trong ngôi nhà cổ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tinh-bo-vo
Tình bơ vơ
Tháng 3 13, 2024
ngan-suong-va-thu-cuc
NGÂN SƯƠNG & THU CÚC
Tháng 11 8, 2023
khi-bot-bong-bong-vo-tan
Khi bọt bóng vỡ tan
Tháng 2 28, 2024
nguoi-dep-va-quai-vat-phien-ban-dam-duc-caoh-402610037
Người Đẹp Và Quái Vật Phiên Bản Dâm Dục
Tháng 1 16, 2026

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây