Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Bố Chồng - Chương 4

  1. Home
  2. Bố Chồng
  3. Chương 4
Prev
Next

Phần 4 :

Tiếng sấm lại rạch một đường chói lòa qua khung cửa sổ, rọi sáng không gian phòng khách trong một tích tắc rồi dập tắt, kéo theo tiếng nổ vang rền khiến mặt đất như rung chuyển. Gió ngoài hiên tạt mạnh, đẩy cánh cửa gỗ khép hờ đập mạnh vào bản lề phát ra tiếng rầm khô khốc.

Nhưng cả hai người trên chiếc ghế mây dường như chẳng còn nghe thấy gì nữa. Thế giới xung quanh họ đã thu nhỏ lại, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập và sức nóng hừng hực tỏa ra từ hai cơ thể.

“Bố… làm ơn…”

Tiếng van xin của Lam nghẹn lại trong cổ họng. Nó quá yếu ớt, không giống một lời khước từ mà giống như tiếng nấc run rẩy của một con mồi đã kiệt sức buông xuôi trước kẻ săn mồi. Bàn tay ông Nghiêm áp sau gáy cô, những ngón tay thô ráp luồn vào làn tóc đen mượt, giữ chặt lấy cô bằng một lực siết mạnh mẽ đầy chiếm đoạt nhưng cũng chứa chan sự khao khát điên cuồng.

Khi bờ môi nồng đượm vị rượu ngô của ông Nghiêm hạ xuống, chạm mạnh vào làn môi mọng đỏ đang run rẩy của Lam, cả hai người cùng rùng mình một cái kịch liệt.

Đó là một nụ hôn ngấu nghiến, thèm khát và đầy tội lỗi. Ông Nghiêm như trút hết tất cả những dồn nén, sự cô độc của mười mấy năm cô đơn và cả sự bực dọc, bất lực đối với đứa con trai nhu nhược vào nụ hôn ấy. Ban đầu, Lam vẫn cố gắng mím chặt môi, hai tay đẩy mạnh vào khuôn ngực vững chãi như tường đá của bố chồng. Nhưng hơi ấm đàn ông đích thực – thứ mà cô hằng khao khát, thèm muốn trong vô vọng suốt bảy trăm ba mươi ngày đêm qua , giờ đây đang bao lấy cô, như thiêu như đốt cô gái trẻ.

Cái bản năng đàn bà bị bỏ đói bấy lâu nay bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả lý trí.

Đôi tay đang đẩy của Lam yếu dần, rồi như một sự buông xuôi, cô vô thức bấu chặt lấy bờ vai rộng của ông Nghiêm. Cánh môi cô hé mở, đón nhận sự thô bạo đầy ngọt ngào của người đàn ông trước mặt. Tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra từ kẽ môi Lam, càng làm ngọn lửa dục vọng trong lòng ông Nghiêm bùng cháy dữ dội.

Bàn tay gân guốc của ông Nghiêm rời khỏi gáy cô, trượt dần xuống chiếc cổ thon thả, rồi luồn thẳng vào dưới vạt áo vải mềm màu nâu đỏ rộng rãi của Lam. Khi lòng bàn tay thô ráp, chai sạn vì sương gió chạm vào làn da bụng phẳng lỳ, mịn màng và trắng trẻo của cô con dâu, ông Nghiêm thở hắt ra một hơi khàn đặc.

“Lam… em đẹp quá…”

Trong cơn say của hơi men và dục vọng, cách xưng hô của người đàn ông đã thay đổi. Ông không còn là người bố chồng nghiêm nghị thường ngày, mà là một người đàn ông đang say đắm trước người đàn bà của mình. Bàn tay ông thô bạo nhưng đầy điêu luyện vuốt ngược lên trên, ôm trọn lấy một bên bầu vú căng tròn, mềm mại đang phập phồng của Lam.

“A…”

Lam ưỡn người lên, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến cô mất hết sức lực, cô buông lơi, hoàn toàn gục đầu vào vai ông Nghiêm. Khói thuốc lá ám trên áo ông, mùi rượu nồng nàn quyện với mùi hoa bưởi trên tóc cô tạo nên một thứ hương vị tình ái đầy tội lỗi nhưng mê muội.

Ông Nghiêm đứng bật dậy, không một lời nói, ông cúi xuống vòng tay qua eo và khoeo chân Lam, nhấc bổng cô lên khỏi chiếc ghế mây. Cơ thể Lam nhẹ bẫng, cô hoàn toàn phó thác cho ông, hai tay ôm chặt lấy cổ bố chồng, gương mặt áp sát vào lồng ngực đang đập liên hồi của ông.

Ông bước từng bước nặng nhọc nhưng vững vàng hướng về phía căn phòng trống trải của mình , nơi ánh đèn phòng ngủ vàng như mật ong đang tỏa ra những quầng sáng mờ ảo hắt qua khe cửa đổ dài xuống nền nhà, chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của một gia đình gia giáo dưới cơn mưa hạ dông bão.

Trên chiếc giường rộng lớn trống trải được trải ga đệm màu tím than thơm mùi gỗ mới, ánh đèn vàng hắt ra những quầng sáng sẫm, in bóng cả hai cơ thể đan quyện vào nhau lên bức tường sáng màu sạch sẽ.

Ông Nghiêm đặt nhẹ Lam xuống tấm nệm. Sự mát lạnh của những cơn gió mang theo hơi mưa tạt qua ô cửa sổ chẳng thể làm bớt đi cái nóng hừng hực đang thiêu đốt cả hai. Không còn khoảng cách, không còn lễ nghi, ông Nghiêm nằm đè lên, áp sát thân hình hộ pháp của mình lên cơ thể nhỏ bé của Lam, nụ hôn của ông một lần nữa tìm đến môi Lam, lần này sâu hơn, gấp gáp và mang theo sự chiếm đoạt điên cuồng của hơi men.

Bàn tay thô ráp của ông không ngừng di chuyển, trượt qua lớp vải mềm để vuốt ve dọc theo đường cong rực rỡ từ eo xuống đến bờ mông tròn trịa mịn màng của người con dâu. Sự thô sần, chai sạn từ những ngón tay đàn ông lớn tuổi ma sát lên làn da non mịn của Lam tạo nên một thứ cảm giác vừa đau đớn vừa tê dại.

Lam không còn né tránh, cô hoàn toàn bị cuốn vào cơn bão bản năng. Đôi chân cô vô thức co lên đan vào nhau, kẹp chặt lấy thân hình đồ sộ của bố chồng. Có những tiếng rên rỉ nhỏ vụn, hơi thở nặng nề đứt quãng thoát ra từ lồng ngực phập phồng của cô gái trẻ, cô bấu chặt ngón tay vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của ông Nghiêm, đón nhận từng cái vuốt ve, từng hơi thở nồng nặc mùi rượu như một kẻ sắp chết khát được cứu rỗi. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều quên đi thế giới ngoài kia, quên đi luân thường đạo lý, chỉ còn sự thèm khát thể xác trần trụi đối chọi với tiếng mưa gầm rú ngoài cửa sổ.

Môi ông Nghiêm chạm lên môi Lam nồng ấm. Cô không hề có ý định né tránh mà còn nghiêng đầu đáp lại nụ hôn của ông, để nụ hôn thô ráp táo bạo của ông thăm dò sâu hơn, hai chiếc lưỡi mềm mại ẩm ướt tìm đến nhau rồi quyện lại đầy si mê. Mùi rượu nồng từ hơi thở ông hòa lẫn với hương nước hoa nhạt trên cổ cô, tạo thành thứ mùi hương kích thích lạ kỳ.

“Bố.. con không nên…”

Lam thều thào khi bờ môi mỏng manh của mình đang bị bờ môi thô ráp sặc mùi khói thuốc của ông Nghiêm nuốt chửng, cô muốn vùng dậy và chạy thoát ra ngoài, nhưng đôi tay run rẩy của cô lại bám chặt lấy vai ông Nghiêm như thể sợ hãi ông sẽ buông ra vậy.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Cơn mưa chiều đổ xuống xối xả, cuốn theo cái nóng ngột ngạt của một ngày hè oi ả. Lam nghe tiếng nước chảy róc rách chảy từ mương nước cũ kỹ xuống dưới mặt sân sát dưới chân tường, âm thanh đó như hòa cùng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực cô.

Bàn tay và những ngón tay thô ráp của ông Nghiêm cứng ngắc như gỗ lim bắt đầu di chuyển, ông luồn qua vạt áo vải dày màu đỏ nâu của cô với sự điêu luyện từng trải . Lam nhắm nghiền cặp mắt, hai hàng mi khẽ rung rinh, mùi khói thuốc thoang thoảng của hơi thở ông Nghiêm hòa quyện vào cùng không khí ẩm mốc của cơn mưa chiều khiến Lam ngây dại.

Bàn tay gân guốc của ông dừng lại rồi ôm chọn lấy khuân ngực mềm mại ấm áp của Lam. Chiếc áo lót đen mỏng tang cô mặc đang ôm sát cặp vú căng tròn như lớp da thứ hai, nhưng Lam vẫn cảm nhận đươc . Bàn tay ông xiết nhẹ lên bầu vú căng tròn của Lam qua lớp vải mỏng. Những ngón tay thô ráp di chuyển có chủ đích, ông không vội vàng, như thể đang đọc từng đường cong bằng xúc giác. Lam cảm thấy đầu ngực của mình cứng lại, căng tức dưới lớp áo lót đen. Ông Nghiêm không cởi áo cô, chỉ dùng đầu ngón tay cái xoa nhẹ qua đỉnh ngực đang nhú lên rõ rệt qua lớp vải.

những cái nắn bóp đầy chiếm hữu khiến đôi vú căng tròn của Lam xô lệch, lấp ló dưới lớp vải mỏng. Qua lớp áo lót, ông cảm nhận rõ từng nhịp đập cuồng nhiệt đang rộn ràng nơi đầu vú cô. Ông Nghiêm dừng lại ở đó, dùng ngón cái miết mạnh, day đi day lại vào hai núm vú đang cứng lại vì khoái cảm.

Mỗi cử động của ông là một lời khiêu khích trần trụi. Lam cảm thấy luồng điện chạy dọc từ đỉnh vú xuống tận hạ bộ, khiến đôi chân cô mềm nhũn, vô thức tách ra. Cô rên khẽ, một âm thanh đứt quãng đầy sự khuất phục, đôi tay không còn nơi bấu víu, cô run rẩy đưa lên, cào nhẹ vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của ông. Trong khoảnh khắc này, cô không còn là Lam của ngày thường; cô chỉ là một món đồ chơi đang được ông Nghiêm thưởng thức, một người phụ nữ đang tan chảy hoàn toàn dưới sự dẫn dắt đầy bản năng của người bố chồng quyền lực.

“Mmm… bố…” – Lam thở gấp vào miệng ông, hai tay bấu chặt vào vai áo sơ mi cũ kỹ… cô rên rỉ những tiếng nhỏ nhẹ đầy kìm nén

Sau khi cặp vú to tròn của cô trở nên căng cứng và nhạy cảm đến tột độ, ông Nghiêm không dừng lại ở đó. Bàn tay ông trượt dần xuống, thong thả men theo vòng eo nhỏ nhắn, rồi dừng lại ở chiếc quần vải dày màu nâu đỏ Lam đang mặc. Mỗi cử động của ông chậm rãi, như một kẻ đi săn đang thưởng thức con mồi đã nằm gọn trong tầm tay.

Với một lực tay dứt khoát, ông kéo chiếc khóa, rồi nhẹ nhàng đẩy lớp vải thô kệch rơi xuống nền đất lạnh lẽo của căn phòng tối. Khi lớp chiếc quần ngoài cuối cùng cũng được cởi bỏ, để lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt mịn màng và chiếc quần lót đen mỏng manh âm ướt Lam đang mặc , không khí trong phòng như đặc quánh lại.

Dưới ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua kẽ lá, làn da của Lam trắng hồng đối nghịch với làn da thô giáp, đen xạm đang lấm tấm mồ hôi của ông Nghiêm. Ông đưa hai bàn tay thô ráp, nắm chặt vào hai bắp đùi của Lam tạo nên một vệt đỏ ửng, rồi ông khẽ banh rộng hai cặp đùi của Lam sang hai bên.

Khi đôi chân Lam bị tách ra hoàn toàn, ông Nghiêm khựng lại, ánh mắt ông dán chặt vào vùng hạ bộ của cô con dâu đang phơi bày trước mặt. Chiếc quần lót màu đen mỏng tang bấy giờ đã ướt sũng, dính chặt vào da thịt, phơi bày những đường nét riêng tư nhất của người đàn phụ nữ chìm trong dục vọng. Dâm thủy thấm đẫm lớp vải, làm nó trở nên bóng loáng và trong suốt đến mức có thể cảm nhận rõ sự nóng bỏng bên dưới. Ông Nghiêm đưa tay, không chút ngần ngại nhấn mạnh vào vùng vải ướt át ấy.

Sự ma sát trực diện khiến Lam nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Cô cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay ông Nghiêm áp thẳng lên vùng kín đang rạo rực. Cảm giác nhục dục bùng lên dữ dội khi ông bắt đầu day, miết vào lớp vải ướt mèm, khiến cả cơ thể Lam co rút, đôi chân cô vô thức quấn lấy hông ông. Mùi hương nồng nàn của sự giao thoa giữa da thịt và nước xuân lan tỏa, khiến ông Nghiêm càng thêm điên cuồng, bàn tay ông không còn là những cái chạm vuốt ve, mà là sự chiếm hữu thô bạo, muốn nghiền nát sự kháng cự cuối cùng của người thiếu phụ ngay trong tầm tay.

Căn phòng ngủ của ông Nghiêm chìm trong ánh sáng vàng vọt, tù mù của ngọn đèn ngủ. Trên chiếc giường êm ái rộng rãi, Lam nằm ngửa, đôi chân trần trắng mịn khẽ run rẩy dang rộng ra, để mặc cho ông Nghiêm, bố chồng mình tự do khám phá. Ông Nghiêm cúi thấp người xuống, gương mặt gân guốc áp sát vào giữa hai đùi cô. Ông không vội vàng vén lớp vải lên, mà chỉ ghì sát mũi mình vào cái lồn đang ướt sũng của Lam qua lớp quần lót đen mỏng manh đang ướt nhẹp.

Mùi dâm thủy nồng nàn, hăng hắc quyện cùng mùi sữa tắm của Lam tỏa ra, xộc thẳng vào khứu giác khiến ông Nghiêm điên đảo. Ông hít một hơi thật sâu, tiếng rít qua kẽ răng đầy thỏa mãn, gương mặt ông cọ sát vào lớp vải ướt át đang dính chặt lấy vùng lồn của Lam. Cô ngửa đầu ra sau, đôi tay bấu chặt vào ga giường, miệng rên rỉ những âm thanh hoang dại khi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cha chồng phả xuyên qua lớp vải, khiến âm đạo của cô co thắt liên hồi.

Trên chiếc sập gỗ lim bóng loáng, ánh đèn vàng hiu hắt, tạo nên những quầng sáng vàng sẫm, in bóng hai cơ thể đan quyện vào nhau lên bức tường sáng màu.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều quên đi thế giới ngoài kia, quên đi luân thường đạo lý, chỉ còn sự thèm khát thể xác trần trụi đối chọi với tiếng mưa gầm rú ngoài cửa sổ.

Ngay khi ông Nghiêm đang định dùng tay vén lớp quần lót sang một bên để nếm trải sự ngọt ngào ấy, thì từ phía ngoài xa có tiếng động lạ nhưng lại rất quen thuộc

Cạch… Két…

Một âm thanh sắc lạnh, chói tai đột ngột xuyên qua tiếng mưa bão, dội thẳng vào gian phòng khách. Đó là tiếng xe ô tô quen thuộc của Minh, kèm theo tiếng mở cổng sắt xầm xập ngoài ngõ.

Như một gáo nước đá dội thẳng vào lò than đang rực cháy, cả hai người lập tức tỉnh giấc. Họ cuống cuồng rời khỏi nhau trong một tích tắc.

Lý trí giật phắt họ trở lại thực tại tàn nhẫn. Mặt ông Nghiêm không biến sắc, nước da bừng bừng vì rượu vẫn lộ ra vẻ ung dung. Ông ngồi dậy dậy, nhặt chiếc quần vải dày màu nâu đỏ lên đưa cho Lam, đôi bàn tay gân guốc vỗ nhè nhẹ vào vai Lam như để an ủi cùng với đôi mắt hiền từ.

Bên mép giường, Lam kinh hoàng tột độ. Cô bật dậy, hai tay vội vã vuốt thẳng lại tà áo xộc xệch, đầu tóc rối bù. Gương mặt cô không còn một giọt máu, đôi mắt mở to trợn trừng nhìn về phía cánh cửa chính.

Tiếng bước chân vội vã, bì bõm nước mưa của Minh đang tiến vào hiên nhà.

“Bố ơi! Lam ơi! Mưa to quá, đường ngập sâu không đi nổi nên con phải quay về!” Tiếng của Minh vọng vào, vừa gấp gáp vừa run rẩy vì lạnh.

Lam run bắn đến mức không thể tự đứng vững, đầu gối cô khuỵu xuống. Ông Nghiêm kịp thời đưa bàn tay thô ráp ra giữ chặt lấy vai cô, siết mạnh một cái như để trấn an. Ông nhìn cô, lắc đầu ra hiệu, rồi quay người bước thật nhanh về phía bàn rượu, cầm lấy chén rượu ngô nhấp một ngụm lớn.

Cạch.

Cánh cửa phòng khách mở tung. Minh bước vào, người ướt sũng như chuột lột, nước mưa từ chiếc áo khoác nhựa chảy tòng tòng xuống nền nhà. Anh vừa run cầm cập vừa cởi chiếc áo khoác ướt sũng nặng trịch trên người, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí đặc quánh mùi hoan lạc tội lỗi và hai con người đang đứng thở dốc trong góc tối.

“Kịp về à… Đường sá bão bùng quá,” giọng ông Nghiêm cất lên, khàn đặc và run rẩy, một tông giọng mà Minh chưa từng nghe thấy ở người cha nghiêm khắc của mình.

Lam ngồi im thin thít trên chiếc ghế sofa cạnh ông Nghiêm, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực vẫn đang đập điên cuồng như muốn vỡ tung, mắt nhìn trân trân vào người chồng tội nghiệp, lòng tràn ngập một nỗi sợ hãi tột cùng của kẻ vừa bước hụt chân nơi vực thẳm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ban-chong
BÁN CHỒNG
Tháng 7 28, 2023
hanh-trinh-bat-tan
Hành Trình Bất Tận
Tháng 7 14, 2023
nhuc-duc
Nhục dục
Tháng 3 25, 2023
Vợ Tôi Bị Ba Tôi Đụ_truyencogiaothao
Vợ Tôi Bị Ba Tôi Đụ
Tháng 5 18, 2025

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây