Bố Chồng - Chương 5
Phần 5 :
Căn phòng khách bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nước mưa từ vạt áo của Minh nhỏ giọt xuống nền gạch hoa nghe tỏng… tỏng… đầy nhức nhối.
Minh không mảy may nghi ngờ. Anh vừa xuýt xoa vì lạnh, vừa loay hoay cởi bỏ chiếc áo vest đen bết dính. Dưới ánh đèn bão mờ ảo, cơ thể gầy gò, bờ vai hơi khom xuống của Minh hiện lên rõ mồn một. Sự xuất hiện của anh giống như một sự thức tỉnh tàn nhẫn, kéo Lam từ đỉnh điểm của cơn mê muội rơi thẳng xuống vực sâu của sự tội lỗi.
“Mưa lớn quá bố ạ, đoạn qua cầu trắng nước ngập lút bánh xe, con suýt chết máy.” Minh ngẩng lên, đưa tay quệt nước mưa trên mặt, bấy giờ mới nhìn về phía góc tối mờ ảo được thắp sáng bởi ánh vàng nhạt yếu ớt.
“Ơ, Lam… sao em lại ở đây?
Câu hỏi ngây thơ của chồng như một tia sét đánh thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Lam. Cô giật mình, lúng túng, hai tay vô thức khoanh lại trước ngực để che đi những nếp nhăn xộc xệch trên ngực căng tròn , nơi bàn tay thô ráp của ông Nghiêm vừa mới để lại hơi ấm trần trụi.
“Em… em vừa xuống dọn dẹp bàn rượu cho bố. Rồi ngồi nói chuyện với bố một chút”
Lam lí nhí, giọng cô lạc đi, mồ hôi hột hòa lẫn với sự hoảng loạn rịn ra trên trán. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt chồng, tầm mắt chỉ dám dán chặt vào những vết bùn đất bẩn thỉu mà đôi ủng của Minh vừa lội qua từ ngoài đường vào.
Ông Nghiêm lúc này ngồi trên ghế, nhâm nhi li rượu ngô, thái độ vẫn rất bình tĩnh đối lập với vẻ luống cuống của Lam. Gương mặt người đàn ông ngũ tuần đỏ gay vì hơi men, nhưng đôi mắt thì lạnh ngắt, nhìn chằm chằm vào Minh như không có chuyện gì xảy ra.
“Thằng Minh… về rồi thì lên thay quần áo đi. Cảm lạnh bây giờ,” ông Nghiêm cất giọng, cố giữ cho tông giọng trầm xuống để che giấu sự thật trần trụi vô thường vừa diễn ra trong chính căn nhà này trong.
“Vợ mày… nó cũng mệt rồi, bảo nó lên nghỉ trước đi.”
“Vâng, nhìn mặt Lam nhợt nhạt quá, hay là em lại bị nhiễm lạnh rồi?” Minh tiến lại gần vợ, đưa bàn tay run rẩy vì ngấm nước mưa định chạm vào trán Lam để kiểm tra nhiệt độ.
Cái chạm tay của chồng khiến Lam giật nẩy mình, cơ thể cô hành động trong vô thức, khẽ ngả người về sau theo bản năng như đang cố gắng né cái chạm của Minh vào người mình. Sự phản ứng thái quá của cô làm Minh ngơ ngác, bàn tay anh hờ hững giữa không trung.
“Em… em không sao. Chỉ là hơi nhức đầu thôi. Anh lên tắm rửa đi, em đi nấu ít nước gừng cho anh uống, Lam vội vàng chống chế, cô quay mặt đi, bước thật nhanh vào gian bếp để thoát khỏi ánh mắt của cả hai người đàn ông.
Trong gian bếp tối, Lam dựa lưng vào chạn bát, hai tay ôm lấy mặt khóc không thành tiếng. Sự ghê tởm chính bản thân mình, sự thương hại dành cho người chồng nhu nhược và cả thứ dư vị đê mê, tội lỗi từ nụ hôn của bố chồng trộn lẫn vào nhau, cào xé tâm can cô.
Ngoài phòng khách, Minh vẫn đứng nhìn theo bóng dáng vợ, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ mà anh không thể lý giải. Anh quay sang nhìn bố, ông Nghiêm đã chống tay lên trán, cơ thể thả lỏng, mắt nhắm nghiền như đã ngủ say, bờ vai vững chãi của ông đang phập phồng những nhịp thở dồn dập, nặng nề. Căn nhà ba tầng cổ kính bấy lâu nay vốn bình yên, nay đã mang một mùi vị khác , mùi của sự phản bội đang âm ỉ cháy trong đêm mưa.
Tiếng nước xối từ phòng tắm tầng hai vọng xuống, rào rào xen lẫn vào tiếng mưa dông ngoài trời. Dưới phòng khách, không gian trở lại vẻ tĩnh mịch đến rợn người.
Ông Nghiêm vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế sô pha màu đen làm bằng da bên cạnh chiếc bàn gỗ quen thuộc, trên mặt bàn, chai rượu ngô làm bằng thủy tinh đã cạn, điếu thuốc đã tàn nguội lạnh trên chiếc gạt tàn thuốc.
Khi tiếng bước chân của Minh hoàn toàn khuất sau cánh cửa phòng tắm, ông mới từ từ hạ bàn tay đang chống trên trán mình xuống. Đôi mắt ông đỏ ngầu, không phải chỉ vì men rượu gạo mà vì một sự chấn động tâm lý quá lớn. Ông nhìn xuống lòng bàn tay mình, bàn tay cách đây vài phút còn thô bạo mơn trớn trên làn da mịn màng, căng tràn nhựa sống của con dâu. Một cảm giác vừa ê chề lại vừa hưng phấn điên dại trong từng tế báo.
Ông khẽ đưa tay lên mũi, ngửi lấy vệt hương thơm của hoa bưởi quyện cùng mùi dâm thủy còn sót lại trên những đầu ngón tay chai sạn. Mùi vị ấy kích thích đến mức khiến ông rùng mình, một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, làm lu mờ mọi sự hoán hối của người đàn ông cách Lam 30 tuổi. Ông Nghiêm không hề cảm thấy hối hận; ngược lại, sự xuất hiện bất ngờ của Minh lúc nãy, thay vì khiến ông sợ hãi, lại như một loại gia vị độc địa làm bùng lên trong ông khát khao chiếm đoạt mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cạch.
Lam bưng bát nước gừng nóng từ bếp bước ra. Cô đã cố tình kéo cao cổ áo, mái tóc búi vội ban nãy giờ được thả xõa để che đi những dấu vết vô hình trên bờ vai. Nhìn thấy ông Nghiêm vẫn ngồi đó, bước chân Lam khựng lại. Giữa họ giờ đây là một hố sâu ngăn cách của sự tội lỗi, nhưng đồng thời cũng là một sợi dây liên kết ám muội không thể chặt đứt.
Ông Nghiêm ngước lên. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một giây. Không có lời nào được thốt ra, nhưng trong mắt ông Nghiêm là sự thèm muốn mãnh liệt, còn trong mắt Lam là nỗi hoảng loạn tột cùng. Cô vội vã né tránh ánh nhìn đó, đặt vội bát nước gừng lên bàn trà rồi bước thẳng lên cầu thang, bước đi gấp gáp như muốn trốn chạy khỏi hơi thở của bố chồng.
Trong phòng ngủ tầng hai, Minh đã thay một bộ quần áo khô ráo, đang ngồi bó gối trên giường, gương mặt vẫn chưa hết vẻ mệt mỏi. Thấy Lam bước vào, anh gượng cười, đón lấy bát nước gừng từ tay vợ.
“Cảm ơn em. May có nước gừng của em, anh đỡ run hẳn.” Minh hớp một ngụm, hơi nóng làm sắc mặt anh đỡ nhợt nhạt hơn.
Lam ngồi xuống mép giường, cách chồng một khoảng rộng. Cô nhìn Minh uống nước mà lòng thắt lại. Người đàn ông này hiền lành, yêu thương cô bằng tất cả những gì anh có, nhưng sự bất lực của anh lại chính là chiếc bản lề mở ra cánh cửa quỷ dữ trong cô.
“Anh… anh mệt thì nằm nghỉ sớm đi,” Lam nói, giọng cô đều đều, lạnh nhạt một cách vô thức.
Minh đặt bát nước xuống tủ đầu giường. Nhìn bờ vai gầy đang xoay lưng về phía mình của vợ, một nỗi tự ti, mặc cảm quen thuộc lại dâng lên trong lòng anh. Anh biết mình không thể cho cô hạnh phúc của một người đàn bà thực sự. Anh chậm rãi tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo Lam từ phía sau, áp gương mặt gầy gò vào tấm lưng cô.
“Lam… anh xin lỗi. Thời gian này anh yếu quá, để em phải chịu thiệt thòi…” Minh thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Cái ôm của Minh lúc này đối với Lam không khác gì một sự tra tấn. Nơi vòng eo cô, dường như vẫn còn in hằn cảm giác thô ráp, mạnh mẽ và đầy chiếm đoạt từ bàn tay của ông Nghiêm lúc ở dưới sập gỗ. Sự đối lập giữa cái ôm rụt rè, yếu ớt của người chồng và sự cuồng nhiệt của người bố chồng khiến Lam cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình đến cực điểm. Cơ thể cô căng cứng như một khúc gỗ.
“Em mệt rồi, anh để em ngủ đi,” Lam lạnh lùng gỡ tay Minh ra, rồi nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu, quay mặt vào góc tường tối tăm.
Minh hụt hẫng nhìn theo tấm lưng của vợ. Anh thở dài, đưa tắt chiếc đèn ngủ tỏa sáng vàng nhạt hiu hắt, nằm xuống phía bên kia giường cạnh vợ. Khoảng cách rất gần nhưng giữa hai vợ chồng trẻ là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo, dù ngoài trời mưa bão vẫn đang gầm rú.
Ba giờ sáng. Trận bão đã ngớt, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên tàu lá chuối ngoài vườn.
Lam không thể chợp mắt. Cứ mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh tà váy bị thổi tung, ánh mắt rực lửa của ông Nghiêm và nụ hôn nồng vị rượu lại hiện lên, thiêu đốt tâm trí cô. Sự khao khát thể xác bị dồn nén bấy lâu nay đã bị đánh thức, và nó đang cào xé cô từng hồi.
Không chịu nổi sự ngột ngạt trong phòng, Lam nhẹ nhàng vén chăn, bước xuống giường thật khẽ để không làm Minh thức giấc. Cô mở chốt cửa, bước ra ngoài ban công tầng hai để tìm chút không khí.
Không gian bên ngoài ùa vào đón lấy cô bằng một khoảng mênh mông, tĩnh mịch của trời đêm. Trên cao, vầng trăng khuyết nhợt nhạt bị che lấp sau những tầng mây xám xịt, đổ xuống vạn vật một thứ ánh sáng lờ mờ, bàng bạc. Gió từ biển khơi xa xôi thổi vào mỗi lúc một lồng lộng, mang theo cái lạnh se se và vị mặn mòi, nồng đậm của muối biển. Cơn gió luồn vào làn tóc, mơn trớn trên da thịt trần trụi ngoài lớp váy ngủ mỏng manh, nhưng không cách nào dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng cô.
Ghé mắt nhìn xuống bên dưới, khu vườn nhà chìm trong màn sương đêm huyền hoặc. Những tán cây ăn quả và mấy bụi hoa hồng lay động xào xạc theo từng hồi gió rít, tạo thành những bóng đen loang lổ, uốn lượn như những cánh tay đang vẫy gọi trên thảm cỏ. Tiếng sóng biển vỗ bờ xa xăm vọng lại, hòa cùng tiếng côn trùng nỉ non trong bụi rậm, càng làm tăng thêm vẻ tịch mịch, u uẩn của bóng đêm.
Đứng bên lan can, Lam nhìn sâu vào khoảng tối phía dưới phòng khách tầng trệt. Chiếc đèn ở góc bàn gỗ chỗ ông Nghiêm hay ngồi đã tắt từ lâu, toàn bộ ngôi nhà chìm trong bóng tối dày đặc. Nhưng từ chính khoảng tối ấy, một đốm lửa đỏ lập lòe bỗng nhiên sáng lên, rồi mờ đi theo một nhịp thở dài nặng nề.
Mùi khói thuốc lá nồng hắc, quyện cùng vị mặn của gió biển, thoảng qua kẽ lá rồi bay thẳng lên tầng hai, vây lấy khứu giác của cô.
Ông Nghiêm cũng không ngủ. Ông đang đứng ở ngay ngoài ban công tầng 1, ngước mặt nhìn lên. Giữa bóng đêm đậm đặc, Lam không thể thấy rõ gương mặt ông, nhưng cô biết, đôi mắt thâm sâu ấy vẫn đang găm chặt vào bóng hình cô, âm thầm, kiên nhẫn và đầy nguy hiểm. Không ai nói một câu, nhưng trong bóng tối của ngôi nhà cổ, ngọn lửa tội lỗi không hề tắt đi sau cơn mưa, mà trái lại, nó bắt đầu chuyển sang một giai đoạn âm ỉ, đáng sợ hơn bao giờ hết.
Lam đứng bất động bên lan can ban công, hai bàn tay siết chặt vào thanh vịn mòn nhẵn. Giữa bóng đêm đặc quánh của ngôi nhà cổ, đốm lửa đỏ từ điếu thuốc của ông Nghiêm khẽ dịch chuyển. Ông không hút nữa, mà hạ tay xuống, ngước khuôn mặt phủ đầy sương gió hằn sâu những suy tư lên nhìn cô.
Dù không nhìn rõ gương mặt nhau trong bóng tối, nhưng Lam cảm nhận được áp lực từ ánh mắt thâm sâu ấy đang bao trùm lấy mình. Nó không phải là sự rình rập, mà là một sự chờ đợi, một sự đồng điệu đến khốn cùng của hai linh hồn cô đơn đang bị giam cầm trong những bi kịch riêng.
Không một lời nói nào được thốt ra. Sự im lặng giữa họ lúc này còn chứa đựng nhiều điều hơn tất cả những lời tự tình trên thế gian. Lam thấy ngực mình thắt lại, một thứ cảm xúc vừa tủi nhục, vừa khao khát dâng lên ứ nghẹn ở cổ họng. Cô không chạy trốn, dẫu cho lý trí đang gào thét rằng cô phải quay trở lại căn phòng ngủ có người chồng hợp pháp đang nằm kia.
Như bị dẫn lối bởi một thứ ma lực không thể kháng cự, Lam chậm rãi dời khỏi lan can, từng bước, từng bước đi xuống cầu thang gỗ. Tiếng bước chân trần của cô cực nhẹ, hoàn toàn bị nuốt chửng bởi vài giọt mưa đọng trên lá, khẽ rơi tí tách ngoài sân vườn.
Ở góc khuất dưới chân cầu thang, ông Nghiêm vẫn đứng đó, to cao và mạnh mẽ, như một pho tượng đá kiên nhẫn. Khi bóng hình mảnh mai của Lam hiện ra trước mắt, điếu thuốc trên tay ông rơi xuống nền gạch, lụi tắt.
“Lam…” Ông Nghiêm thì thầm, giọng khàn đặc, chứa đựng một sự dằn vặt khôn cùng.
“Sao con không ngủ?”
“Con… con không ngủ được,” Lam đứng cách ông một bước chân, hai tay đan chặt vào nhau, ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn bố chồng. “Bố… chúng ta không nên như thế này. Con sợ…”
“Bố biết. Bố biết chứ…” Ông Nghiêm thở hắt ra một hơi nặng nề.
Nhưng khi nhìn thấy bờ vai gầy của Lam đang khẽ run rẩy trong bóng tối, sự phòng bị cuối cùng của người đàn ông hoàn toàn sụp đổ. Ông tiến lên, đôi bàn tay gân guốc, ấm nóng bao bọc lấy khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của cô, khẽ nâng cằm cô lên. Đôi mắt đen láy lấp lánh nước mắt dưới ánh trăng nhìn thẳng vào mắt ông Nghiêm, bờ môi hơi hé mở, lộ rõ sự run rẩy và dằn vặt. Cái chạm tay ấy như một dòng điện chạy dọc cơ thể hai người, đánh thức toàn bộ những khát khao hoang dại mà họ đã cố dùng lý trí để đè nén sau khi Minh trở về.
Lam khẽ run lên, nhưng cô không né tránh. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho bản năng dẫn đường.
Ông Nghiêm cúi đầu xuống, đôi môi nồng đượm vị rượu và khói thuốc một lần nữa tìm đến môi Lam. Nụ hôn lần này không còn sự thô bạo, vội vã như lúc dưới hai người ở trên giường trong phòng ông, mà nó chậm rãi, sâu và chan chứa sự đớn đau. Họ trao nhau hơi thở, trao nhau sự bù đắp cho những tháng ngày khát khao bị bỏ đói. Bàn tay ông Nghiêm trượt từ má xuống cổ, rồi siết chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể mềm mại thơm tho của người con dâu vào vòm ngực vững chãi của mình. Lam nghẹt thở, hai tay cô vô thức luồn vào sau lưng ông, bấu chặt lấy như muốn tìm một chỗ dựa duy nhất giữa cơn dông bão của cuộc đời.
Họ quấn lấy nhau ngoài ban công tầng một, trong bóng tối tịch mịch, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng tim đập hỗn loạn. Nụ hôn của người đàn ông trung tuổi mãnh liệt đến mức khiến Lam có cảm giác mình sắp tan chảy, sắp sẵn sàng buông xuôi tất cả để ngã vào vòng tay người đàn ông này.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc bàn tay ông Nghiêm khẽ dịch chuyển định luồn vào trong vạt áo cô, từ tầng hai bỗng vang lên tiếng cựa mình xoay người của Minh trên chiếc giường kêu cọt kẹt, kèm theo một tiếng ho khan mệt mỏi.
Âm thanh ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang mê muội của Lam.
Một chút lý trí sót lại cuối cùng trong cô bừng tỉnh. Lam giật mình, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào lồng ngực vững chãi của ông Nghiêm. Sự dứt khoát đột ngột của cô khiến ông Nghiêm lảo đảo lùi lại một bước.
“Không… không được nữa rồi bố…” Lam thở dốc, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng, nước mắt tuôn rơi lã chã. “Anh Minh… anh ấy là con trai bố. Con… con phải lên với anh ấy.”
Ông Nghiêm đứng lặng người trong bóng tối, đôi bàn tay lơ lửng giữa không trung, lồng ngực phập phồng dữ dội thở ra những hơi nặng nề ấm nóng. Ông nhìn người con dâu đang khóc nấc lên vì sợ hãi và tội lỗi, trong lòng là một khoảng trống cay đắng. Ông không đuổi theo, không giữ cô lại, bởi ông biết chút lý trí ấy của Lam là thứ duy nhất đang giữ cho ngôi nhà này không bị sụp đổ.
“Con lên đi,” ông Nghiêm thì thầm, giọng nói như già đi thêm mười tuổi.
Lam không dám nhìn lại, cô ôm lấy vạt áo xộc xệch, quay người chạy thục mạng lên những bậc cầu thang gỗ, bỏ lại sau lưng bóng hình cao lớn của người bố chồng đang cô độc chìm dần vào bóng đêm dày đặc.