Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Bố Chồng - Chương 6

  1. Home
  2. Bố Chồng
  3. Chương 6
Prev
Next

Phần 6 :

Căn nhà ba tầng của gia đình ông Nghiêm đang thức dậy trong sự tĩnh lặng đặc trưng của một buổi sáng mùa hạ. Những giọt sương đêm vẫn còn đọng đầy trên những lá chuối non sau vườn, khẽ đung đưa rồi rơi xuống mặt đất ướt đẫm sau cơn mưa rào tối qua. Xa xa, con đường mòn dẫn ra cánh đồng vẫn còn lầy lội những vệt bùn, nơi hơi sương trắng đục lững lờ trôi, bao phủ lấy hàng rào dâm bụt đang bắt đầu nở hoa đỏ thắm.

Không gian được bao trùm bởi thứ âm thanh đồng quê yên ả đến lạ lùng. Tiếng những con gà trống choai gáy vang vọng từ nhà hàng xóm, tiếng lũ chim sẻ ríu rít chuyền cành trên mái ngói âm dương rêu phong, và đôi khi là tiếng chổi tre quét lá khô sột soạt ngoài sân. Không khí trong lành, thoảng đưa mùi hương dịu nhẹ của hoa cau và mùi đất ẩm nồng nàn. Đó là một bức tranh về sự an yên, nơi người ta có thể nghe rõ tiếng nhịp thở của thiên nhiên.

Bên trong căn nhà vẫn lặng tờ của buổi sáng bình minh. Minh vẫn ngủ say trên gác, hơi thở đều đặn vọng xuống như một sự mỉa mai cho sự tội lỗi đang ngấm ngầm dưới tầng dưới.

Lam đang ngồi thu mình trong nhà tắm, bên chậu đồ bẩn để chuẩn bị giặt giũ. Hơi nước ấm từ làn nước vừa xả hòa cùng mùi bột giặt nồng nồng khiến cô thấy dễ thở hơn đôi chút. Cô muốn chà thật sạch những chiếc áo của Minh, chà đi những vệt bùn đất, và quan trọng hơn, là chà đi cảm giác ghê tởm vẫn còn bám riết trên da thịt mình sau đêm qua.

Cô chỉ mặc một chiếc áo dây mỏng manh và chiếc quần short ngắn ngủn quá đùi vì tiết trời sáng sớm bắt đầu hâm hấp nóng. Đang mải miết vò chiếc quần vải, tiếng bước chân nặng nề, đều đặn bỗng vang lên từ hành lang tiến về phía phòng tắm. Lam khựng lại. Đó không phải tiếng bước chân nhẹ nhàng của Minh.

Cạch.

Cánh cửa gỗ màu đỏ nâu không chốt bị đẩy bật ra. Ông Nghiêm bước vào. Thân hình to lớn của ông sừng sững chắn ngang lối đi, nuốt trọn thứ ánh sáng yếu ớt của buổi sớm đang cố len lỏi qua ô cửa thông gió. Ông không nói một lời. Gương mặt sạm nắng phủ đầy sương gió ấy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến rợn người, như thể đêm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lam đứng dậy, bản năng khiến cô lùi sát vào bức trong căn nhà tắm, nơi có ô cửa sổ nhỏ với những nhánh cây tầm gửi mọc trườn bò bấu víu trên tường. Cô hoảng loạn lấy tay che trước ngực, giọng cô lạc đi:

“Bố… Bố vào đây làm gì? Con… con đang giặt đồ…”

Ông Nghiêm không trả lời, ánh mắt ông dán chặt vào tấm lưng trần và bờ vai trắng mịn đang phập phồng vì sợ hãi của cô. Ông chậm rãi tiến lại, mỗi bước chân như đè nặng lên không gian chật hẹp. Không khí trong phòng tắm bỗng chốc trở nên đặc quánh, nồng mùi đàn ông và sự ngột ngạt khi có hai người.

Ông Nghiêm không dừng lại ở sự quan sát. Ánh mắt ông, thứ ánh mắt chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng từ dư vị của đêm qua, quét dọc cơ thể Lam, dừng lại ở làn da trắng ngần đang run lên dưới lớp áo dây mỏng mảnh. Trong đầu ông, mùi hương da thịt của cô vẫn còn ám ảnh, thôi thúc ông không thể chờ đợi thêm một phút giây nào nữa.

“Con đang giặt đồ cho thằng Minh à?”

Ông Nghiêm nói giọng trầm đục vang lên trong không gian chật hẹp. Ông bước thêm một bước, ép sát cơ thể hộ pháp của mình vào người Lam.

Lam lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường gạch lạnh lẽo ẩm thấp. Cô định thốt lên lời cầu xin, nhưng chỉ kịp hít vào một hơi lạnh buốt thì ông đã đưa bàn tay thô ráp chạm vào bờ vai trần của cô , ánh mắt sâu thẳm dịu dàng đến rợn người.

“Minh nó không biết cách chiều con,” ông nói, giọng điệu như một lời tâm tình, nhưng lại mang theo sức nặng của sự áp đặt không thể chối từ, “nhưng bố thì biết. Bố biết con thích gì, sợ gì, và bố biết… con cũng cần bố.”

Ông không hôn cô một cách ngấu nghiến, mà đặt lên trán cô một nụ hôn chậm rãi, ấm nóng. Sự dịu dàng ấy làm Lam còn hoảng sợ hơn cả sự thô bạo. Cô cảm nhận được hơi thở của ông phả vào da thịt mình, đều đặn, đầy kiên nhẫn. Ông Nghiêm ôm lấy cô, không phải để siết chặt làm đau, mà để cảm nhận nhịp tim đang loạn nhịp của cô, như thể ông đang tận hưởng khoảnh khắc được “sở hữu” trái tim ấy.

Ông áp sát cơ thể, ép chặt Lam vào vách tường gạch lạnh lẽo. Bàn tay đang vuốt ve dịu dàng bỗng chốc trở nên nóng bỏng, ông luồn sâu vào mái tóc cô, ghì chặt lấy gáy Lam, cưỡng ép cô ngửa mặt lên đón lấy sự xâm chiếm của mình.

Ông Nghiêm mở miệng, nuốt chửng lấy môi cô, nụ hôn sâu đến mức Lam cảm giác như toàn bộ dưỡng khí trong phổi mình đều bị ông rút cạn. Ông cắn mạnh vào môi dưới của cô, một sự trừng phạt đầy đam mê khiến Lam đau điếng nhưng lại kích thích một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ông không chỉ hôn, ông dùng lưỡi mình xé toang sự phòng thủ của cô, càn quét từng ngóc ngách trong khoang miệng đầy vị ngọt của Lam, như muốn đánh dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt.

Trong căn phòng tắm chật hẹp, âm thanh nụ hôn trở nên trần trụi và đầy si mê. Tiếng mút mát “chụt…chụt”, tiếng lưỡi quyện vào nhau, tiếng thở dốc gấp gáp của một người đàn ông đã bị dồn nén đến đỉnh điểm. Ông Nghiêm khẽ rên lên một tiếng khàn đặc trong cổ họng.

Ông dùng một tay ghì chặt eo Lam, tay còn lại từ từ đưa lên, những ngón tay chai sạn lướt dọc theo quai áo dây của cô, rồi chậm rãi, ông gỡ bỏ nó với sự kiên nhẫn đến lạ lùng. Không cần xé, ông để chiếc áo trượt khỏi vai cô, để lộ ra cặp vú của Lam trắng ngần, căng tròn với hai núm vú hồng hào nhỏ nhắn trước mặt ông, đang phập phồng dữ dội vì nhịp thở dồn dập.

Ông đặt lên đỉnh ngực cô một nụ hôn nhẹ, rồi bắt đầu thưởng thức cặp ngực tuyệt phẩm ấy một cách chậm rãi, tỉ mỉ như thể đang nếm trải một thứ mật ngọt quý giá nhất trần đời. Ông không cắn, không vồ vập, mà dùng đôi môi nóng hổi mút nhẹ, day dứt từng chút một. Bàn tay ông bao trọn lấy bầu vú căng tròn của Lam, lòng bàn tay thô sần mát xa lên làn da non mịn, bóp nắn với một lực vừa phải, đủ để khiến cô phải rên rỉ những tiếng nhỏ vụn trong cổ họng.

” Ưm…ư..ư…”

Những cái mút mát day dứt và cái bóp nắn điệu nghệ của ông như một luồng điện chạy thẳng vào sâu trong cơ thể Lam, khiến cô không thể tự chủ được nữa. Đôi mắt Lam bắt đầu mờ sương, phủ một lớp màng nước lóng lánh của dục vọng, hàng mi cong dài run rẩy dữ dội rồi khép chặt lại như để cảm nhận trọn vẹn sự tê dại đang lan tỏa. Hai bờ môi cô hé mở, không còn là những tiếng rên rỉ vụn vặt trong cổ họng nữa, mà bật ra thành những tiếng thở dốc đứt quãng, rên rỉ gọi tên ông trong vô thức.

” A…ư…ưm…ư…”

Mỗi lần ngón tay chai sạn của ông miết qua núm vú, cả người Lam lại run lên một đợt. Đầu cô ngửa ra phía sau, chiếc cổ trắng ngần căng lên phô diễn một đường cong gợi cảm, đôi bàn tay cô vô thức bấu chặt lấy bờ vai vững chãi của ông, móng tay găm sâu vào da thịt như tìm kiếm một điểm tựa trong cơn bão tình rạo rực. Khuôn mặt cô ửng hồng lên từng mảng, làn da mịn màng râm ran một tầng mồ hôi mỏng quyến rũ. Khi luồng khoái cảm cuộn trào lên đỉnh điểm, Lam uốn cong vòng eo bị ghì chặt, lồng ngực ưỡn cong hết cỡ về phía trước, dâng hiến trọn vẹn bản thân cho sự chiếm đoạt đầy kiên nhẫn ấy, chìm đắm hoàn toàn vào sự sung sướng đến tê dại mà ông Nghiêm đang mang lại, thứ cảm giác đã từ rất lâu rồi, cô mới được cảm nhận một lần nữa…

Cảnh tượng ấy trần trụi đến mức nhức nhối. Ông Nghiêm vùi mặt vào giữa ngực của cô, hít một hơi thật sâu, mùi hương da thịt non tơ hòa quyện với mùi xà phòng tắm vẫn còn vương vấn tạo nên một thứ ma lực khiến ông nhắm nghiền mắt hưởng thụ. Ông chậm rãi chuyển sang ngậm lấy đầu vú, lưỡi ông lướt qua lướt lại, mút mạnh rồi lại buông, khiến đỉnh ngực cô càng lúc càng cứng lên, đỏ ửng vì kích thích.

Mỗi khi ông bú mút, một dòng khoái cảm từ nơi đó lại chạy thẳng xuống hạ bộ của Lam, khiến cơ thể cô mềm nhũn, chỉ còn biết dựa hoàn toàn vào tấm thân hộ pháp của bố chồng. Ông Nghiêm vẫn giữ sự điềm tĩnh đó, một tay ông nâng niu bầu vú của Lam, tay kia lùa vào mái tóc cô, vuốt ve ra chiều yêu thương, nhưng ánh mắt ông khi nhìn lên lại chứa đựng sự chiếm hữu tàn bạo.

Sự cương cứng của ông, dưới lớp quần vải dày, vẫn không ngừng ấn mạnh vào bụng dưới cô. Ông không làm gì quá nhanh, ông để cho Lam phải cảm nhận rõ từng giây phút cô đang bị ông “ăn mòn” dần dần, chậm rãi và đầy tận hưởng. Sự tương phản giữa bàn tay chăm sóc, yêu chiều cặp vú của cô và sự đe dọa từ cơ thể cường tráng đang áp sát khiến Lam hoàn toàn mất đi lý trí. Trong không gian nhà tắm ẩm ướt, cô không còn là con dâu của ông, mà đã thực sự trở thành món đồ chơi, một người phụ nữ tan chảy dưới bàn tay điêu luyện của người đàn ông dày dạn kinh nghiệm này.

Ông Nghiêm bú mút cặp vú của Lam say mê, môi ông dình chặt vào đầu ngực hồng hào bóng nhẫy bởi nước bọt, tận hưởng hơi ấm từ làn da non mịn, trong khi bàn tay còn lại , bàn tay thô ráp, chai sạn vì sương gió, bắt đầu một cuộc hành trình mới.

Ông thong thả trượt tay từ vòng eo thon thả xuống, rồi dừng lại ngay nơi mép chiếc quần short vải mềm. Ông Nghiêm áp lòng bàn tay vào vùng hạ bộ của Lam qua lớp vải, ấn nhẹ. Chỉ một cử động nhỏ thôi cũng đủ khiến cô giật nảy mình, đôi chân run rẩy suýt chút nữa không đứng vững. Ông Nghiêm mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn khi cảm nhận được sự co rút từ cơ thể con dâu dưới lòng bàn tay mình.

Không để cô kịp định thần, ông kéo chiếc quần short màu hồng nhẹ xuống. Lớp vải rơi xuống nền gạch hoa cương ướt át, để lại Lam trong chiếc quần lót ren màu trắng mỏng tang, thứ vải ren đắt tiền vốn là biểu tượng cho sự kín đáo của phụ nữ nay lại trở thành bức màn ngăn cách mỏng manh nhất giữa ông và cô.

Ông Nghiêm dừng lại một nhịp, nhìn chăm chăm vào vùng kín đang phập phồng dưới lớp vải ren trắng. Dâm thủy đã bắt đầu thấm đẫm, khiến lớp ren trở nên trong suốt, dính chặt vào da thịt, lộ rõ đường nét tư mật của một người phụ nữ đang bị thiêu đốt bởi dục vọng đến mức không thể che đậy.

Qua làn vải ấy, hiện lên rõ mồn một bờ mu căng mọng phủ một lớp lông đen mượt, mềm mại hình tam giác. Sự tương phản giữa màu trắng tinh khiết của chiếc quần lót và sắc đen huyền bí, nữ tính của vùng tam giác ấy tạo nên một cảnh tượng đầy ám ảnh. Nó không còn là vẻ đẹp của một người con dâu gia giáo, mà là vẻ đẹp hoang dại, đầy dục tính của một người phụ nữ đang khao khát được đàn ông khai phá.

Ông Nghiêm nín thở. Ánh nhìn của ông trở nên vẩn đục, tham lam. Ông đưa ngón tay cái, nhấn mạnh vào ngay trung tâm của bờ mu căng mọng đó. Lớp ren ướt át dính chặt, làm nổi bật đường rãnh sâu và đầy mời gọi bên dưới. Ông không chỉ nhìn, ông còn cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ nơi đó, thứ hơi nóng của sự sung mãn mà người chồng nhu nhược của cô có lẽ chưa bao giờ đủ sức để đánh thức.

“Con thật đẹp… đẹp đến mức làm bố phát điên,” ông thì thầm, giọng nói trở nên khàn đặc.

Ông không chút ngần ngại, dùng ngón tay day mạnh vào bờ mu, rồi từ từ luồn tay vào trong chiếc quần lót, len lỏi vào phía dưới lớp ren, chạm thẳng vào vùng da thịt mềm mại, ẩm ướt đang run rẩy sau lớp lông đen mượt ấy. Mỗi cử động của ông là một lời khẳng định về quyền sở hữu. Ông đang thực sự “đọc” lấy từng đường cong tư mật của cô, tận hưởng sự đối lập giữa vẻ ngoài kín đáo và bản năng hoang dại đang phơi bày ngay trước mắt mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhung-nguoi-phu-nu-trong-doi-toi
Những người phụ nữ trong đời tôi
Tháng 6 1, 2023
Cô Giáo Tôi Là MB Dâm Đãng_truyencogiaothao
Cô Giáo Tôi Là MB Dâm Đãng
Tháng 1 31, 2025
tuoi-o-mai
TUỔI Ô MAi
Tháng 3 4, 2024
Loạn Dục
Loạn Dục
Tháng 10 29, 2024

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây