Bố Chồng - Chương 7
Phần 7 :
Sự trần trụi của không gian nhà tắm giờ đây không chỉ nằm ở mùi ẩm mốc, mà còn đặc quánh hơi thở dồn dập của hai con người đang đánh mất lý trí. Ông Nghiêm lùi lại một bước, ánh mắt dán chặt vào gương mặt đỏ bừng, đôi mắt nhòe đi vì tủi hổ của Lam. Ông biết, mình đã thắng. Cô con dâu ngoan hiền của gia đình này đã hoàn toàn bị khuất phục dưới bàn tay ông.
“Minh nó không biết dùng thứ này để làm con thỏa mãn đâu.”
Ông Nghiêm nói bằng giọng đều đều, bàn tay thong thả lần tới khóa thắt lưng, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên lạnh lẽo trong căn phòng nhỏ.
“Bố sẽ cho con thấy, một người đàn ông thực thụ sẽ yêu chiều con như thế nào.”
Ông tuột chiếc quần vải xuống, phơi bày cái buồi to lớn, gân guốc đang cương cứng đến tím tái. Nó sừng sững, ngạo nghễ, nổi đầy những đường gân xanh xám chạy dọc thân, đầu khấc đã rịn ra những giọt nước nhờn trong suốt, sẵn sàng chờ đợi được vùi lấp vào nơi tư mật của cô.
Lam chết lặng. Cô quỳ dưới sàn, hơi thở đứt quãng vì sợ hãi, ánh mắt không thể rời khỏi khúc thịt vĩ đại đang đứng sừng sững ngay trước mặt mình. Một cảm giác ghê tởm xen lẫn kinh hoàng bủa vây lấy tâm trí cô. Cô muốn quay đi, muốn gào thét, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt.
Ông nhẹ nhàng đặt bàn tay chai sạn lên đỉnh đầu Lam, những ngón tay vuốt ve mái tóc cô đầy âu yếm, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ. Đôi mắt ông nhìn cô đầy vẻ bao dung, một sự dịu dàng khiến Lam rùng mình vì nó quá đỗi chân thật.
“Đừng sợ,” ông thì thầm, giọng trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua tán lá ngoài vườn. “Bố chỉ muốn con được hưởng thụ thôi. Đêm qua… con cũng đã rất thích mà, phải không?”
Ông không ép, ông chỉ chờ đợi bản năng tính dục của Lam bùng nổ, chờ đợi người phụ nữ trước mặt tự nguyện sa ngã trước mình. Sự tĩnh lặng của ông Nghiêm tạo ra một áp lực vô hình, một loại từ trường khiến Lam không thể rời mắt khỏi cái buồi to lớn đang sừng sững trước mặt – thứ mà trước đây và cả bây giờ, Minh chưa bao giờ có được.
Ông từ từ ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ trong góc phòng, kéo cô lại gần hơn, để cô quỳ giữa hai chân mình. Bàn tay ông nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đẫm lệ với vẻ si mê cuồng nhiệt.
“Lam này, con là của bố. Ở đây, con chẳng cần phải giữ kẽ hay tỏ ra e dè gì cả.”
Ông chủ động cầm lấy gốc dương vật nóng hổi áp vào đôi môi đang mím chặt của cô, rồi khẽ đập nhẹ cái đầu khấc đỏ hồng lên bờ môi mỏng manh của Lam. Ông không ghì, mà chỉ ấn nhẹ, một sự thúc giục đầy kiên nhẫn. Toàn thân Lam run rẩy, đôi môi cô hé mở theo bản năng. Khi lớp da thịt nóng rực ấy chạm vào đầu lưỡi, một luồng điện tê dại lập tức chạy dọc sống lưng cô. Ông Nghiêm mỉm cười hài lòng khi thấy con dâu cuối cùng cũng chịu buông xuôi.
Ông không nắm tóc cô, mà đặt bàn tay lên gáy, dùng lực rất nhẹ để dẫn dắt nhịp độ. Khi Lam bắt đầu cử động môi lưỡi để bú mút, ông khẽ nhắm mắt hưởng thụ, bàn tay còn lại đặt lên cặp vú trần của cô, xoa nắn một cách tỉ mỉ, đầy trân trọng như đang chăm sóc một đóa hoa quý. Mỗi khi Lam mút mạnh, ông lại vỗ nhẹ vào lưng cô, một cử chỉ khen ngợi đầy ám ảnh.
“Đúng rồi… chậm thôi… cảm nhận bố đi…” – Ông thì thào, giọng nói đầy hưng phấn nhưng vẫn giữ vẻ điềm đạm lạ thường.
Cảnh tượng trở nên vô cùng dâm dục trong sự tĩnh lặng đến rợn người. Lam quỳ gối, đôi môi đỏ mọng bọc lấy cái buồi của bố chồng một cách đầy tận tụy. Cô không bị ép bằng bạo lực, cô bị ép bằng chính sự dịu dàng bệnh hoạn của ông Nghiêm. Sự phục tùng này còn đáng sợ hơn cả sự chống cự, vì nó cho thấy cô đã thực sự bị ông thao túng, bị biến thành người đàn bà của riêng ông.
Ông Nghiêm tận hưởng từng nhịp bú mút ngọt ngào. Ông không thúc ép, để mặc cho Lam tự tìm cách thỏa mãn mình. Đúng lúc đó, giọng nói của Minh bỗng vang lên từ phía cầu thang:
“Lam ơi! Em đâu rồi? Sao sáng ra không thấy em đâu thế?”
Tiếng bước chân của anh bắt đầu rõ dần, lạch cạch trên sàn gỗ cũ kỹ. Trong phòng tắm, ông Nghiêm vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay vẫn đang vuốt ve mái tóc cô. Ông chỉ khẽ mở mắt nhìn về phía cánh cửa đang rung rinh theo làn gió, đôi mắt không chút hoảng loạn, mà lại ánh lên vẻ sắc lạnh của một kẻ đang nắm quyền kiểm soát toàn bộ cuộc chơi.
Lam đang mải miết với cái buồi to lớn, nóng hổi của bố chồng, đôi mắt nhắm nghiền chìm sâu trong luồng khoái cảm. Khi tiếng gọi của chồng vang lên, đầu óc cô bỗng chốc quay cuồng. Giống như bị điện giật, cô khựng lại, đôi môi vẫn đang bao trọn và ngậm sâu cái dương vật to dài ấy trong khoang miệng.
Ông Nghiêm không hề hoảng hốt. Ông vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay đặt trên gáy Lam vẫn không rời, chỉ khẽ mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh khóa chặt vào gương mặt đang tái mét của cô. Ông không kéo ra, mà còn cố tình ấn nhẹ gáy cô xuống, như một lời nhắc nhở rằng cô đang ở đâu và thuộc về ai trong khoảnh khắc này.
Phải mất vài giây, lý trí mới quay lại với Lam. Cô hốt hoảng rút mạnh miệng ra khỏi khúc thịt ấy, tạo nên một tiếng “chụt” ướt át vang lên trong không gian yên tĩnh. Dịch vị từ miệng cô ở nơi đó của ông Nghiêm kéo dài thành một sợi chỉ bạc mỏng manh trước khi đứt đoạn.
“Em… em đây…” – Giọng Lam lạc đi, vỡ vụn.
Cô loạng choạng đứng dậy, đôi chân run rẩy khiến cô suýt ngã quỵ. Cô vội vã kéo chiếc quần lót ren và quần short lên, sự cuống quýt khiến những ngón tay trở nên luống cuống, vụng về. Gương mặt cô đẫm mồ hôi, mái tóc rối bời, và quan trọng nhất, đôi môi vẫn còn ướt át, sưng đỏ lên vì vừa bú mút nhiệt tình.
Cô nhìn ông Nghiêm, ánh mắt đầy vẻ van nài ông hãy che giấu, van nài ông đừng làm gì thêm. Nhưng ông Nghiêm chỉ thản nhiên kéo lại khóa quần, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, hoàn toàn không chút dấu vết của sự tội lỗi.
“Dưới này… em… em đang kiểm tra đường ống nước bị tắc,” Lam hét vọng ra ngoài, giọng cô run rẩy đến mức nghe như tiếng khóc, tay run cầm cập vơ lấy chiếc bàn chải cùng cái áo đẫm nước đặt ở thành chậu để làm bằng chứng.
Tiếng bước chân của Minh đã ở ngay trước cửa hành lang.
“Sao dậy sớm thế? Anh xuống ngay đây.”
Trong căn phòng tắm chật hẹp, Lam đứng tựa lưng vào tường, lồng ngực phập phồng dữ dội, tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn ông Nghiêm, người đàn ông đang thản nhiên đứng cạnh mình. Bầu không khí lúc này trở nên ngạt thở hơn bao giờ hết. Sự nhục nhã và nỗi sợ hãi hòa quyện vào nhau, khiến Lam cảm thấy mình như đang đứng trên mép vực của sự sụp đổ.