Bố Chồng - Chương 8
Phần 8 :
Tiếng bước chân của Minh khựng lại trước cánh cửa nhà tắm mang sắc nâu non của gỗ. Tấm cửa bình thường vốn rất vững chãi, giờ đây lại khẽ rùng mình, buông những tiếng cọt kẹt yếu ớt như đang thở dài trước làn gió lộng hun hút thổi về từ phía biển, mang theo chút cát bụi và vị mặn mòi của đại dương. Bên ngoài, vòm trời mùa hạ bỗng chốc ngả sang sắc xám tro u uẩn. Những dải mây nặng nề chậm rãi lùa qua, dịu dàng gạt đi chút ánh sáng le lói cuối cùng của buổi trưa rồi buông mình xuống không gian một màn sương mờ đục. Gió mỗi lúc một say, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn, gõ nhịp chan chát lên ô cửa kính, đem cái lạnh se sắt và hương vị nồng ẩm của một cơn mưa lớn đang chực chờ vỡ òa.
“Lam? Em làm gì mà lâu thế? Anh thấy… mùi thuốc lá?”
Giọng Minh cất lên, mang theo cái ngái ngủ bảng lảng nhưng vừa kịp nhẹn nhóm một chút nghi hoặc mơ hồ. Minh đứng bên ngoài tấm cửa nhà tắm, cách một bước chân. Bóng hình cao lớn đổ dài, in vệt thẫm lên tấm cửa gỗ nâu, như thể đang đè nặng lên hình bóng của ông Nghiêm và Lam phía sau tấm cửa. Sự im lặng ngột ngạt bao trùm, chỉ có bóng tối của Minh là lẳng lặng kéo dài qua khe cửa, bủa vây lấy hai người bên trong.
Trong phòng tắm, không khí đặc quánh đến mức khó thở. Lam run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng. Cô đưa tay quệt vội đôi môi còn ướt át, cảm giác nồng nặc mùi vị của ông Nghiêm vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi , một thứ mùi vị nhục dục đáng kinh tởm nhưng đầy ám ảnh. Cô nhìn về phía bố chồng, ánh mắt van nài tuyệt vọng.
Ông Nghiêm không hề nao núng. Ngược lại, ông khẽ nhếch môi đầy toan tính. Ông thong thả bước tới gần cánh cửa, dáng vẻ đĩnh đạc, thản nhiên như thể vừa tình cờ tạt vào đây. Ông dừng lại, chỉ cách cánh cửa gỗ một gang tay rồi lên tiếng, giọng trầm ấm, uy nghiêm đúng chất một người cha gương mẫu:
“Minh đấy à? Bố vừa xuống kiểm tra cái đường nước, nó bị rò rỉ từ đêm qua. Sáng sớm nghe tiếng nước chảy, bố vào đây xem thử.”
Giọng ông đều đặn, không một chút gợn sóng, như thể việc ông đang đứng trong phòng tắm với con dâu trong bộ dạng nửa kín nửa hở chỉ là một chuyện nhỏ nhặt thường ngày.
Bên ngoài, Minh khẽ “vâng” một tiếng, sự nghi ngờ trong giọng nói biến mất hoàn toàn:
“À, con tưởng Lam có chuyện gì. Thế nó có hỏng nặng không bố? Để con bảo thợ lên sửa.”
Ông Nghiêm khẽ liếc nhìn Lam. Ông đưa bàn tay gân guốc lên, dịu dàng vuốt nhẹ lọn tóc còn vương chút ẩm ướt của cô , một cái chạm khẽ khàng, đầy âu yếm nhưng lại mang theo áp lực chiếm hữu đậm đặc, như một lời nhắc nhở lặng im về sự phục tùng cô vừa dành cho ông. Rồi, ông thản nhiên đẩy cửa bước ra.
Cánh cửa mở toang, ánh sáng buổi sớm tràn vào chiếu thẳng vào gương mặt Lam dù rất xinh đẹp, nhưng đang tái mét. Cô vội vã kéo cao vạt áo, quay lưng lại, cố giấu đi đôi môi sưng đỏ và vùng cổ đầy những vết tích của cuộc hoan lạc.
“Bố… bố cứ để đấy con làm cho, lát nữa con gọi thợ”
Minh lơ đãng nói khi bước đến gần cửa phòng tắm, mắt liếc nhìn vào bên trong.
Lam cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô chỉ kịp nhìn thấy đôi chân của chồng bước tới bậc cửa. Nhưng ông Nghiêm đã chặn giữa lối đi, che khuất gần như toàn bộ cơ thể Lam. Ông vỗ vai Minh, cười khà khà:
“Thôi, việc nhỏ ấy mà, để lát bố sửa. Con lên lầu đi, vợ con nó giặt đồ từ sáng, hơi ẩm ướt, con cứ để nó làm nốt.”
Ông Nghiêm dứt lời rồi chậm rãi bước đi, tiếng giày da gõ xuống nền gạch đã hoa cương đều đặn, vững chãi, bỏ lại Minh đứng ngẩn ngơ trước cửa. Phía trong, Lam đã vội vã ngồi sụp xuống bên chậu giặt, cố vùi đôi tay run rẩy vào đám bọt xà phòng trắng xóa để che giấu sự hoảng loạn bên trong. Dưới làn nước xáo động, những bông bọt mịn màng trôi dạt, bất lực che phủ đi phần sàn nhà tắm loang lổ vệt nước bắn tung tóe. Bầu không khí chật hẹp vẫn còn vương chút hơi ẩm nóng sực và mùi sữa tắm nồng nàn đến ngột ngạt , một thứ hương thơm như cố gắng để khỏa lấp đi thứ mùi vị hoan lạc trần trụi vừa mới tan vào hư không. Lồng ngực Lam phập phồng sau lớp áo xộc xệch chưa kịp chỉnh đốn, đôi mắt cô dán chặt vào dòng nước đục ngầu đang cuộn xoáy dưới lòng chậu. Giữa không gian nín thở ấy, tiếng Minh gọi khẽ vọng qua khe cửa:
“Lam, xong chưa em? lên lầu với anh.”
Lam cắn chặt môi, cảm nhận vị mặn chát hòa với dư vị nhục dục của ông Nghiêm vẫn còn đọng lại. Cô biết, cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và cô đã hoàn toàn lún sâu vào cái bẫy mà người bố chồng đầy điềm tĩnh ấy giăng ra.
Minh lo lắng tiến vào, đứng lặng giữa nền gạch ẩm ướt của nhà tắm, nhìn bờ vai gầy guộc của vợ đang khẽ run lên theo từng nhịp vò quần áo. Sự bối rối hiện rõ trên gương mặt thuần hậu của anh. Anh chậm rãi tiến lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên vai Lam, khẽ bóp nhẹ.
“Mệt thì để đấy tí anh giặt cho. Lên phòng nằm nghỉ đi em, dạo này sắc mặt em kém lắm.”
Minh thở dài, thanh âm trầm lắng chứa đựng sự bất lực buông xuôi của một người đàn ông hiểu rõ mình bất tài, đến mức chẳng thể che chở cho vợ từ những điều nhỏ nhặt nhất. Anh cúi người, định chạm vào vai Lam, nhưng cái chạm ấy đối với cô hệt như một mũi kim châm thẳng vào da thịt. Lam vô thức rùng mình, cố thu mình né tránh sự săn sóc tội nghiệp ấy mà không dám ngẩng đầu lên. Bột xà phòng trên tay cô đã xẹp xuống từ lúc nào, lạnh ngắt và nhớp nháp, hệt như cảm giác ê chề đang đóng băng trong lòng cô lúc này.
“Không cần đâu… Em giặt nốt chỗ này rồi lên,” Lam lí nhí, thanh âm khàn đặc đi vì những giọt nước mắt nghẹn ngào vừa nuốt ngược vào trong.
“Anh lên trông nồi thuốc bắc đi, kẻo cạn.”
Nghe vợ nhắc đến nồi thuốc, ánh mắt Minh thoáng tối sầm lại. Đó là cái dằn vặt chí mạng, là vết thương rỉ máu lột trần sự bất lực cốt tủy của anh. Một người chồng bệnh tật, yếu ớt, không cách nào cho vợ một đứa con hay một mái ấm vẹn tròn. Nồi thuốc ấy như một bằng chứng tủi nhục lẳng lặng đè bẹp lòng tự trọng cuối cùng của người đàn ông. Anh không nói gì thêm, lẳng lặng quay người bước ra ngoài. Tiếng bước chân uể oải, kéo lê của anh xa dần, để lại gian nhà tắm một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Lam lúc này mới dám buông hai tay, tựa đầu vào vách tường ẩm ướt lạnh lẽo, cô thở dốc. Sự dối trá đầu tiên đã trót lọt, nhưng nó giống như một vết rạn trên bình gốm cổ, dù có lau chùi kỹ đến đâu thì vết nứt ấy vẫn cứ âm thầm lan rộng.
Bên ngoài khung cửa kính cũ, vòm trời đã ngả hẳn sang sắc chì đặc quánh. Những dải mây mang sương nặng trĩu chậm rãi sà xuống, tựa như một tấm lụa xám khổng lồ muốn nuốt chửng lấy nhân gian. Khu vườn nhỏ bỗng chốc lặng đi trong bầu không khí dồn nén; lũ chim sẻ không còn ríu rít, chúng vội vã rủ cánh, nép sâu vào những tán lá rậm rạp để tìm nơi trú ẩn. Dưới hiên, mấy nhành hoa dại bị gió lốc cuốn qua dập dềnh nghiêng ngả, lá cỏ dại run rẩy rạp mình sát đất như cố bấu víu vào chút hơi ấm muộn màng. Gió rít từng hồi hun hút qua khe cửa kính, bắt đầu tạt vào lòng hiên những giọt mưa đầu mùa lạnh buốt, thả vào không gian chạng vạng một mùi đất ẩm nồng nàn và cảm giác cô liêu đến thắt lòng.
Bữa cơm trưa hôm đó diễn ra trong bầu không khí trầm lặng. Ông Nghiêm ngồi ở đầu bàn, uy nghi và trầm mặc. Khuôn mặt người đàn ông ngũ tuần phẳng lặng không một chút gợn sóng, như thể biến cố ban sáng trong gian nhà tắm chật hẹp chỉ là một ảo ảnh do bóng tối tạo ra. Sự điềm nhiên của ông Nghiêm bao trùm lên cả gian phòng, áp chế hoàn toàn sự hoảng loạn còn sót lại trong lòng Lam.
“Thằng Minh, đợt thuốc này uống thấy thế nào rồi?”
Ông Nghiêm thong thả gắp một miếng thịt kho tiêu màu nâu đỏ đậm vị bỏ vào bát con trai. Thanh âm của ông trầm ổn, ấm áp, đong đầy vẻ quan tâm tự nhiên của một người cha hiền, như thể bầu không khí tội lỗi, hoan lạc trong căn nhà tắm vài phút trước chưa từng tồn tại.
Minh cúi đầu, và một miếng cơm trắng, lí nhí đáp: “Dạ… thầy thuốc bảo phải kiên trì bố ạ. Thuốc nam thuốc bắc cần có thời gian ngấm vào người.”
“Ừ, phải kiên trì. Đàn ông trong nhà này không được phép yếu ớt,” ông Nghiêm uống một ngụm rượu nhỏ, ánh mắt thản nhiên lướt qua đỉnh đầu của Lam đang cúi gập bên cạnh.
Lời nói của ông Nghiêm mang hai tầng nghĩa, như một chiếc roi da vô hình quất thẳng vào sự tự tôn của Minh, nhưng đồng thời lại là một lời khẳng định đầy ngạo nghễ hướng về phía Lam. Lam ngồi im phăng phắc, hai đầu gối cô ép chặt vào nhau dưới gầm bàn.
Mặt Lam nóng bừng lên như sốt. Khi nghĩ đến cái dương vật to lớn của ông Nghiêm mà cô vừa được chạm tới, Lam thấy tội lỗi dâng trào. Nhưng sự nổi loạn ngầm và cả dư vị đê mê của nụ hôn lúc sáng mà ông Nghiêm trao cho cô lại khiến đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Sự kích thích từ nỗi sợ hãi bị phát hiện hòa quyện với dục vọng đang biến thành một thứ chất gây nghiện nguy hiểm, ngấm dần vào từng huyết quản của người vợ trẻ.
Sau bữa cơm, Minh lẳng lặng lên phòng để chuẩn bị nốt một vài cuốn sổ sách cho công việc ngày mai rồi đi nghỉ sớm. Gian bếp dưới nhà chỉ còn lại mình Lam với tiếng bát đũa chạm nhau lách cách. Khi cô đang đứng thẫn thờ bên bồn rửa, ánh đèn tuýp trên cao buông xuống thứ ánh sáng trắng bệch, lạnh lẽo như sương, soi rõ bóng hình Lam đổ dài, ngoằn ngoèo trên nền gạch hoa. Chiếc bóng ấy dường như cũng biết mang tâm sự, cứ đơn độc, rệu rã trượt dài theo từng nhịp chuyển động của cô, hệt như vệt mực loang giữa một gian bếp trống trải.
Cạch.
Tiếng bật lửa ga vang lên một nhịp khô khốc từ phía ban công. Ngoài kia, những tán cây bị cuồng phong vò nát, buông những tiếng xào xạc kêu than, hỗn loạn như trăm ngàn tiếng thì thầm trong cơn gió. Ông Nghiêm đứng đó, bóng dáng cao lớn lồng lộng, gần như nuốt chửng lấy khoảng không gian chạng vạng. Điếu thuốc trên môi ông lập lòe đốm lửa đỏ, thả làn khói xám lảng vảng cuộn tròn bay vào không gian bếp. Khói thuốc quyện chặt với vị ngai ngái của mùi đất ẩm ướt bốc lên trong cơn sấm rền vang, mang theo cả thứ mùi khét nồng quen thuộc, thứ mùi đã ám chặt vào da thịt, vào tận chân tơ kẽ tóc của Lam từ lúc sáng.
Ông không bước vào, cũng không nhìn cô, chỉ đứng quay lưng lại, thả từng ngụm khói vào khoảng không tịch mịch của sân vườn. Nhưng Lam biết rõ, ông đang suy nghĩ gì. Sự im lặng của ông Nghiêm giống như một cái bẫy rập đã giăng sẵn, không cần dùng vũ lực, chỉ cần sự kiên nhẫn của một kẻ săn mồi dày dạn kinh nghiệm.
Lam tắt vòi nước, lau khô hai bàn tay vào chiếc tạp dề. Tim cô lại bắt đầu đập những nhịp hỗn loạn. Cô nhìn lên tầng hai, nơi ánh đèn phòng ngủ của Minh đã tắt, rồi lại nhìn ra bóng lưng vững chãi khỏe mạnh, đầy khí chất đàn ông của bố chồng ngoài ban công. Ranh giới đạo đức của ngôi nhà này giờ đây chỉ còn mỏng manh như một sợi chỉ, và cả hai người họ đều biết, chỉ cần một bước chân nữa thôi, sợi chỉ ấy sẽ đứt tung không cách nào nối lại.
Tiếng ve sầu râm ran ngoài rặng phi lao thưa dần khi những luồng gió dữ dội thốc tới, làm đung đưa nghiêng ngả những tán lá xanh rì, dập tắt hẳn khúc ca mùa hạ bằng thứ âm thanh hỗn loạn của đất trời. Gió từ vịnh biển thổi vào mỗi lúc một mạnh hơn, mang theo vị mặn chát của muối và cái ngột ngạt, nồng nực. Lam chậm rãi bước ra ban công. Tiếng bước chân rón rén của cô khẽ chạm vào nền gạch, âm thanh lách cách nhỏ vụn bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít qua các kẽ lá.
Nghe thấy tiếng động, ông Nghiêm không quay đầu lại ngay. Ông chậm rãi rít thêm một hơi thuốc sâu, đốm lửa đỏ bừng lên rọi rõ khuôn cằm góc cạnh hằn sâu những nét phong trần. Đến khi bóng của Lam đổ dài bên cạnh, ông mới từ từ hạ tay xuống, để làn khói xám đục bảng lảng tan vào màn đêm.
“Thằng Minh… ngủ rồi à?” Giọng ông Nghiêm trầm thấp, khàn đặc vì khói thuốc và hơi men còn sót lại.
“Vâng… Anh ấy uống thuốc xong là lịm đi ngay,” Lam lí nhí đáp.
Cô đứng cách ông một khoảng vừa đủ, hai tay khoanh lại trước ngực như một thói quen để tự bảo vệ mình trước áp lực vô hình từ người đàn ông đối diện.
“Bố… chuyện ban sáng trong nhà tắm… bố không nên làm thế. Con… con sợ lắm. Ngộ nhỡ anh Minh nhìn thấy…”
Ông Nghiêm khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy sự ngạo nghễ. Ông quay người lại, đối diện thẳng với Lam. Dưới cơn gió mát lạnh mang theo vị mằn mặn của biển, đôi mắt thâm sâu của ông găm chặt vào gương mặt trắng trẻo xinh đẹp như thiên thần nhưng đầy dằn vặt của người con dâu.
“Nó ngủ say như một khúc gỗ, biết gì đâu mà nhìn”
Ông Nghiêm tiến lại gần một bước, khoảng cách thu hẹp khiến Lam ngửi thấy rõ mùi thuốc lá hăng hắc quyện với mùi da thịt đàn ông vững chãi.
“Lam này, con lừa được thằng Minh, lừa được thiên hạ, nhưng con không lừa được chính bản thân con đâu. Ban sáng trong nhà tắm… con có thực sự muốn bố dừng lại không?”
Câu hỏi trần trụi của bố chồng giống như một bàn tay tàn nhẫn bóc trần lớp vỏ bọc lý trí cuối cùng của Lam. Cô cắn chặt môi, nước mắt tủi nhục và đớn đau một lần nữa trào ra, lăn dài trên má. Sự cô độc, khát khao thể xác bị bỏ đói suốt một năm qua bên người chồng bất lực, cộng với sự kích thích điên cuồng từ những cái chạm lén lút của ông Nghiêm đã đẩy tâm lý người con gái trẻ đến bờ vực của sự nổi loạn.
“Bố đừng ép con…” Lam nghẹn ngào, giọng run lên bần bật. “Con là vợ của Minh… con không muốn làm chuyện đồi bại…”
Nhìn thấy những giọt nước mắt ấy, sự kiềm nén suốt cả một ngày trời của ông Nghiêm hoàn toàn tan vỡ. Ham muốn thầm kín đối với người con dâu xuân thì, căng tràn nhựa sống bấy lâu nay bùng lên thành một ngọn lửa không thể dập tắt. Ông không nói thêm một lời nào, dứt khoát bước tới, vòng cánh tay hộ pháp qua eo Lam, kéo mạnh cô vào lòng.
Lam khẽ thốt lên một tiếng “A” nhỏ vụn, định đưa tay đẩy ông ra theo bản năng. Nhưng bờ môi nồng đượm khói thuốc của ông Nghiêm đã hạ xuống, ngấu nghiến và thô bạo dập tắt mọi lời định nói của cô.
Đó là một nụ hôn điên cuồng, đầy chiếm đoạt ngay ngoài khoảng ban công lộng gió.
Cánh môi hồng phớt mỏng manh của Lam bị cạy mở đầy thô bạo. Hơi ấm đàn ông đích thực xộc thẳng vào khoang miệng, thiêu rụi chút lý trí sót lại của người phụ nữ trẻ.
Toàn thân Lam nhũn ra, đôi tay đang chống cự trên ngực áo ông Nghiêm yếu dần, rồi như một sự đầu hàng vô điều kiện trước bản năng, cô vô thức vòng tay qua cổ ôm lấy ông Nghiêm, bấu chặt lấy bờ vai rộng lớn như muốn tan chảy vào người đàn ông này.
Gió biển ngoài vịnh tiếp tục thổi mạnh, làm tung bay tà váy lanh mềm mại của Lam, để lộ ra cặp đùi mật ong cùng đường cong tròn đầy, trắng muốt của bờ mông cô dưới ánh chiều chạng vạng. Giữa những đợt gió rít gào bủa vây, bàn tay to lớn, thô ráp của ông Nghiêm nhẹ nhàng luồn xuống, áp chặt lên bờ mông mềm mại ấy mà sờ soạng, nắn bóp đầy chiếm hữu.
Cái siết tay thô bạo, nghiền nát của người đàn ông như muốn khảm sâu cơ thể cô vào lồng ngực mình. Giữa không gian bao la lộng gió, dưới thứ ánh sáng yếu ớt của ngôi nhà ba tầng cổ kính, hai cơ thể đan quyện vào nhau, trao nhau hơi thở gấp gáp và những cái siết chặt đầy tội lỗi, chính thức bước qua ranh giới cuối cùng của luân thường đạo lý.