Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Bố Chồng - Chương 9

  1. Home
  2. Bố Chồng
  3. Chương 9
Prev
Next

Phần 9 :

Cơn gió biển không báo trước, rít lên một tiếng dài chói tai như tiếng thét xé lòng từ đáy vịnh. Dưới ánh sáng nhợt nhạt tù mù của tiết trời âm u khi chuyển dông , khung cảnh trở nên huyền ảo và đầy ma mị.

Ông Nghiêm, trong cơn say tình tột độ, bàn tay đã không còn dừng lại ở việc sờ mó cặp mông của Lam bên ngoài làn vải mỏng manh. Sự điềm tĩnh thường ngày nhường chỗ cho bản năng chiếm hữu trần trụi. Ông đưa bàn tay to lớn đầy tinh quái, ngón tay lần vào nắm lấy mép chiếc quần lót mỏng manh màu nâu nhạt nhỏ nhắn của Lam. Với một lực vừa phải nhưng dứt khoát, ông tụt một nửa chiếc quần xuống, để lộ ra cặp mông tròn trịa, trắng ngần và căng bóng như lớp sứ mịn, phản chiếu chút ánh sáng mờ ảo trong phòng, đang run lên bần bật vì lạnh và vì cả sự nhục cảm. Bàn tay thô ráp, chai sạn của ông ập thẳng vào da thịt mịn màng, xoa nắn một cách đầy ngạo nghễ.

“Đẹp quá… Lam à,” ông thì thào, giọng nói khàn đặc đầy vẻ thỏa mãn.

Lam dù đã hoàn toàn chìm đắm trong cơn mê, dù hơi thở đã dồn dập và cơ thể đã rã rời vì khoái cảm, nhưng trong thâm tâm cô vẫn còn đó nỗi sợ hãi về ranh giới cuối cùng. Cô khẽ đẩy bờ ngực cứng rắn vững chãi của ông Nghiêm ra, đôi mắt mơ màng nhưng đầy vẻ giữ kẽ, cố gắng níu giữ chút lý trí còn sót lại. Cô không đẩy hẳn, chỉ là sự kháng cự yếu ớt, đầy mâu thuẫn giữa việc muốn tận hưởng và việc muốn giữ lại sự tôn nghiêm cuối cùng của một người vợ. Ông Nghiêm dường như hiểu được sự đấu tranh đó. Ông mỉm cười, một nụ cười thấu suốt, tay ông vẫn miết mạnh vào da thịt cô như muốn đánh dấu chủ quyền.

Đúng lúc khoái cảm và sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, bất ngờ…

RẦM!!!

Một cơn cuồng phong từ ngoài vịnh hoang dại ập tới, xô lệch vòm cây dưới sân, đẩy cánh cửa gỗ va đập mạnh vào tường tạo nên một tiếng động chát chúa, chấn động cả không gian yên tĩnh.

Họ giật mình. Như một phản xạ tự nhiên, Lam đẩy mạnh ông Nghiêm ra, vội vàng kéo chiếc quần lót lên trong sự hoảng loạn tột độ. Hai người vội vã bước vào bên trong gian bếp, nơi ánh đèn tuýp lay lắt. Vừa bước vào trong, sự im lặng bao trùm trở lại, ngăn cách họ với tiếng gió rít gào ngoài kia.

Cả hai nhìn nhau, gương mặt xinh đẹp của Lam vẫn còn vương nét hoảng hốt. Giữa bầu không khí im ắng đột ngột, họ bất giác nhìn nhau rồi bật cười khe khẽ, một nụ cười gượng gạo, đầy vẻ ngượng ngùng để khỏa lấp đi sự bối rối vừa rồi, nhưng cũng chất chứa cả nỗi lo sợ mơ hồ của tội lỗi đang âm thầm lớn dần.

Lam hít một hơi sâu, đôi má thiếu nữ ửng hồng, chỉnh lại vạt áo, cô định quay người bước đi để trở về phòng với Minh. Nhưng ngay khi cô vừa xoay người, ông Nghiêm đã nhanh như chớp vươn bàn tay mạnh mẽ thô ráp giữ lấy eo cô. Lực tay của ông mạnh và dứt khoát, kéo giật cô lại phía sau. Lam mất đà, ngã ngửa vào người ông, rồi nhẹ nhàng ngồi gọn lên đùi ông trên chiếc ghế gỗ đặt ngay gần đó trong không gian vắng vẻ tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít ù ù qua khe cửa, và những tiếng cọt kẹt va đập vào nhau của những tấm cửa sổ cũ kỹ ở đâu đó xa xa , vang vọng giữa không trung, trong căn nhà ba tầng cổ kính rộng lớn nhưng trống trải và lạnh lẽo.

Ông không nói một lời, chỉ vùi mặt vào hõm cổ mịn màng của cô, tham lam hít mùi hương thiếu nữ thanh khiết, phảng phất chút dịu ngọt của hoa bưởi xen lẫn vị ấm nồng từ da thịt non tơ. Môi ông tìm đến môi cô, trao cho cô một nụ hôn sâu đậm, chiếc lưỡi tham lam ướt át của ông cuốn lấy lưỡi cô, hút cạn đi mọi lý trí cuối cùng.

Tay ông lần mò lên hàng cúc áo sơ mi của Lam, ngón tay gân guốc thô ráp khẽ gẩy nhẹ, cởi bỏ từng chiếc một cách điệu nghệ. Khi dải vải mỏng manh được mở tung sang hai bên, cặp vú căng tròn, trắng ngần như đôi gò tuyết xuân thì bỗng chốc hiển hiện trước mắt người đàn ông. Chúng được ôm ấp và nâng đỡ bởi lớp áo lót ren màu nâu nhạt , sắc nâu ma mị ấy hằn lên nền da thịt trắng muốt, khiến đôi bầu vú càng thêm phần đầy đặn, mời gọi và phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

Qua lớp ren mỏng tang nực nội, hai đầu nhũ hoa đã bắt đầu cương cứng, tấy đỏ lấp ló như hai nụ hoa e ấp trước gió. Ông Nghiêm thở dốc, vòm ngực vạm vỡ ép sát, bàn tay to lớn ập thẳng vào, bao trọn lấy hai bầu vú mềm mại, đàn hồi ấy mà day miết, bóp nắn đầy tham lam. Ngón tay cái của ông thô nhám, liên tục xoa tròn, cấu nhẹ lên đầu ti qua lớp vải mỏng, khiến Lam oằn người, một luồng điện nhục dục chạy dọc sống lưng làm cô tê dại, tiếng rên rỉ nghẹn ngào khẽ bật ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn.

Ông Nghiêm thở dốc, bàn tay ông luồn vào trong áo lót, bao trọn lấy sự mềm mại ấy. Ông bóp mạnh bầu vú căng tròn của Lam, ngón cái thô kệch to lớn xoa tròn lấy đầu ti đang cương cứng lên vì bị kích thích, đôi má Lam ửng hồng vì hứng tình.

Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ rùng mình, đôi mắt bồ câu đen láy lim dim long lanh những hạt nước lấp lánh như pha lê dưới ánh đèn. Bờ môi mọng phớn phớt hồng hơi hé mở để bật ra những tiếng thở dốc đứt quãng. Lý trí hoàn toàn bị đánh gục bởi khoái cảm xác thịt, Lam vô thức ngửa cổ ra sau, đón nhận sự thô bạo đầy kích thích từ người bố chồng.

Sự đê mê đang chiếm lĩnh toàn bộ giác quan của cô, khiến cô quên mất người chồng đang ngủ trên lầu. Ông Nghiêm siết chặt cô hơn, sự cứng cáp vạm vỡ của người đàn ông dưới lớp quần vải ấn mạnh vào mông cô, như một lời nhắc nhở không thể chối từ về sức mạnh đang chiếm hữu lấy cô.

Đúng lúc cơn khoái cảm đang cuộn trào như thủy triều, đẩy cả hai đến sát ngưỡng cửa của sự mất kiểm soát, thì tiếng nhạc chuông điện thoại chói tai vang lên từ chiếc điện thoại đang đặt trên mặt bàn kính.

Lam khẽ giật mình, hơi thở dâm mỹ vừa rồi lập tức bị đông cứng. Tiếng chuông điện thoại làm cô tỉnh giấc mộng, lấn áp đi toàn bộ khoái cảm xác thịt. Cô run rẩy vươn tay chộp lấy máy, bấm nút nghe, cố hết sức kiềm chế giọng nói đang run lên bần bật vì nghẹn ứ:

” A… Alo?…”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói oang oang, vội vã của anh shipper giữa tiếng mưa lẹt đẹt bắt đầu rơi xuống mái hiên…

” Alo chị Lam ạ? Em giao đơn hàng của chị nhé. Trời sắp mưa to lắm rồi, em đang đứng ngay cổng sắt căn nhà ba tầng đây, chị ra nhận hộ em với chứ em không ship vào trong được đâu “!

Từng câu từng chữ của người lạ như chiếc búa bổ mạnh vào lý trí của Lam. Cô liếc nhìn xuống, bàn tay thô ráp của bố chồng vẫn đang găm chặt lấy eo mình, còn sự cứng cáp của ông vẫn áp sát phía sau. Lam nuốt nước bọt, cố nén tiếng thở dốc, run rẩy đáp

” Vâng… vâng, anh đợi em một chút… Em ra ngay đây.”!

Lam vội vàng dùng hết chút sức tàn đẩy mạnh vòm ngực vững chãi của ông Nghiêm ra. Tiếng chuông điện thoại gắt gỏng vang lên, như một vệt dao sắc lạnh rạch đôi màn sương đê mê, đột ngột kéo cả hai ra khỏi vũng lầy mật ngọt.

Khoảnh khắc phải dứt khỏi vòng tay hộ pháp ấm nóng, tràn trề sinh lực đàn ông ấy, cơ thể Lam thoáng qua một làn sóng hụt hẫng rã rời. Nó giống như một người đang say sưa hơi ấm bỗng bị đẩy ra giữa ngọn cuồng phong lạnh giá. Cô bủn rủn đứng dậy khỏi bắp đùi cứng rắn của bố chồng, đôi chân mềm nhũn tưởng như không nâng nổi thân mình.

Trong bóng tối bán khai, đôi bàn tay tội lỗi luống cuống kéo hai vạt áo sơ mi mỏng lại, ngón tay run rẩy dệt lại những chiếc cúc áo xộc xệch, cố giấu đi cặp vú trắng ngần cùng chiếc áo lót màu nâu nhạt đang phập phồng, thổn thức theo từng nhịp thở dồn dập. Gương mặt cô gái trẻ lúc này trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt dại đi vì sự ê chề, nhục nhã đang đan quyện lấy thứ dư vị kích thích điên cuồng của tội lỗi luân thường. Cô cắn chặt môi, không dám để lại một ánh nhìn, chỉ muốn tan biến khỏi gian bếp ngột ngạt.

Khác với biểu cảm luống cuống của con dâu, người đàn ông ngũ tuần chậm rãi buông lỏng vòng tay, nhưng năm ngón tay gân guốc trước khi rời đi vẫn lưu luyến miết mạnh một đường dọc theo bờ hông mềm mại của Lam, một cái chạm khẽ khàng nhưng đầy tính trừng phạt và tiếc nuối. Ông ngả người ra thành ghế gỗ, đôi mắt thâm sâu, nhuốm màu chì xám của dông bão găm chặt vào dáng hình gầy guộc của con dâu. Trong ánh mắt ấy không có một tia sợ hãi, chỉ có ngọn lửa dục vọng bạo liệt đang cháy âm ỉ và sự tự mãn ngạo nghễ của một kẻ săn mồi dày dạn.

Lam nuốt ngược giọt nước mắt nghẹn ngào vào trong, cô vội vã quay lưng, mang theo thân thể còn vương đầy hơi ấm và mùi khói thuốc lá của bố chồng, bước những bước chao đảo ra phía cửa chính. Cô lao ra phía ánh sáng nhập nhoạng ngoài hiên, trốn chạy khỏi cái nhìn như thiêu như đốt đang lẳng lặng bủa vây phía sau lưng.

Bước chân ra đến hiên nhà, một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh của ngày dông bão tạt thẳng vào mặt Lam khiến cô khẽ rùng mình.

Trên cao, những tảng mây đen kịt, nặng trĩu cuốn vào nhau vần vũ, cuồn cuộn đổ về từ phía vịnh biển như muốn nuốt chửng lấy mái ngói cổ kính của căn nhà. Khung cảnh nhập nhoạng, tranh tối tranh sáng làm mờ đi mọi ranh giới. Những ngọn gió mặn mòi, mang theo vị tanh nồng của biển khơi bắt đầu thổi thốc từng hồi qua kẽ lá, khiến cây cối trong vườn xào xạc, lá vàng rụng tả tơi, thân cành nghiêng ngả như những bóng ma đang nhảy múa dưới thứ ánh sáng tàn.

Đứng giữa khoảng sân rộng, Lam thấy mình nhỏ bé và trần trụi đến đáng thương, hệt như một chiếc lá khô sắp bị cuốn vào vòng xoáy của trận cuồng phong không cách nào cứu vãn.

Lam mở cửa. Người giao hàng đang sốt ruột vội vã che chiếc túi bọc nilon kín mít. Nhìn thấy Lam, cậu ta vội chìa bọc hàng ra, gương mặt không giấu nổi sự hối thúc.

“Chị ơi, hàng của chị đây ạ. Trời sắp bão đến nơi rồi, em phải đi tìm chỗ trú ngay không thì chết dở!”

Lam vừa đưa tay nhận lấy bọc hàng, chưa kịp mở miệng cảm ơn thì bầu trời như sụp đổ hoang dại. Một cơn gió lốc rít lên, đẩy những hạt mưa to như hạt đỗ rơi rào rào xuống mặt đất. Không còn là cơn mưa lất phất bóng mây nữa, mà là một trận cuồng lưu xối xả ập xuống dữ dội.

“Chết dở!” – Cậu thanh niên kêu lên một tiếng thất thanh, vội vã nhảy lên xe máy, rồ ga lao vụt vào màn mưa mù mịt để tìm chỗ ẩn nấp gần nhất.

Lam đứng chôn chân tại chỗ. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cơn mưa đã biến thành một bức màn trắng đục, xóa nhòa mọi ranh giới của đất trời. Cô chưa kịp lùi vào trong thì đã bị những làn nước lạnh lẽo tạt ngang, quật mạnh vào cơ thể, ướt sũng từ đầu đến chân. Bộ quần áo mặc nhà vốn đã mỏng manh, nay ngấm đẫm nước mưa liền trở nên trong suốt, dính chặt, bó sát rạt vào da thịt cô như một lớp màng thứ hai.

Dưới ánh sáng nhập nhoạng của gian phòng, sự tàn nhẫn của nước mưa đã bóc trần tất cả. Chiếc áo sơ mi ướt sũng dán chặt vào khuôn ngực xuân thì, làm lộ rõ mồn một đường cong tròn trịa, căng đầy cùng chiếc áo ngực màu nâu bên trong. Vòng eo thon thả cùng đường lượn nẩy nở của cặp mông dưới lớp váy ngắn cũn cỡn, sũng nước hiện lên một cách hoàn mỹ, trần trụi và đầy mời gọi. Làn da trắng ngần hằng ngày được che giấu kỹ lưỡng, giờ đây lấp loáng nước dưới thứ ánh sáng tàn, toát ra một thứ dung nhan bản năng của người con gái xinh đẹp đang đạt độ chín, tựa như một thứ trái cấm chín mọng gội mưa, tràn trề thơm ngon ngọt ngào và khao khát được người ta hái lượm, bóc tách.

Lam run rẩy ôm khư khư bọc hàng trước ngực như một tấm khiên che chắn tội nghiệp, quay đầu bước lại vào trong nhà. Bọc hàng nilon sũng nước ấy chính là thang thuốc bắc đặc trị mà cô đã cất công đặt mua cho chồng từ một tháng trước, mang theo một chút hy vọng cứu vãn bản lĩnh đàn ông của Minh. Cô ôm chặt nó, như cố bấu víu vào một chút đạo nghĩa muốn màng của một người vợ.

Nhưng ngay tại cửa phòng ăn, ông Nghiêm đã đứng đó tự bao giờ. Ông lặng lẽ đứng bên ô cửa sổ, ngón tay to lớn kẹp điếu thuốc lá lập lòe đốm lửa đỏ. Đôi mắt thâm sâu của người đàn ông ngũ tuần nhìn xa xăm ra phía ngoài cửa sổ, nơi trận cuồng lưu đang phủ một màn mưa trắng xóa lên vạn vật, che giấu đi mọi tội lỗi trần trụi bên trong. Làn khói xám từ môi ông chậm rãi nhả ra, hòa cùng hơi nước ngai ngái bốc lên từ nền đất rồi tan vào hư không.

Rồi, ông chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt ông bấy giờ không còn sự điềm nhiên đạo mạo thường ngày, mà rực lên một thứ đầy dục vọng, nóng bỏng và đói khát khi găm chặt cái nhìn vào thân hình ướt sũng, phơi bày những đường cong tuyệt mỹ của con dâu.

Từng cái nhấp nhô của khuôn ngực Lam theo mỗi nhịp thở dồn dập, từng vệt nước chạy dài trên làn da đùi mật ngọt trắng ngần mịn màng của cô đều bị đôi mắt ấy thu trọn vào tầm ngắm. Mùi nước mưa ngai ngái, mát lạnh từ người cô quyện vào mùi thuốc lá nồng nồng từ vòm ngực vạm vỡ của ông tạo nên một thứ xúc tác nghẹt thở.

Ánh mắt ngập tràn dục vọng của ông Nghiêm bủa vây lấy thân hình sũng nước của Lam, bóp nghẹt chút lý trí muộn màng còn sót lại trong gian phòng vắng. Không gian như đặc quánh, mỗi bước chân chậm rãi của ông tiến về phía cô đều mang theo một áp lực vô hình khiến Lam gần như tê liệt. Khi khoảng cách giữa hai người chẳng còn lại bao nhiêu, ông Nghiêm nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ lấy bọc hàng trên tay Lam, đặt rơi xuống mặt bàn thủy tinh trong suốt lạnh lẽo. Thang thuốc dành cho người chồng tội nghiệp nằm chơ vơ trên mặt bàn, bị gạt bỏ hoàn toàn giống như cách bàn tay gân guốc của ông luồn qua eo, ôm chặt lấy tấm thân mềm mại rồi đưa cô lùi dần vào góc khuất ngay dưới chân cầu thang tầng trệt, nơi bóng tối dày đặc và kín đáo nhất trong căn phòng.

“Bố… con đang ướt…” Lam khẽ thốt lên, nhưng giọng cô đã run rẩy đầu hàng.

Vẻ đẹp đối lập giữa làn da trắng ngần hừng hực sức xuân và những giọt nước mưa lạnh lẽo chảy dài trên cơ thể cô đã thiêu rụi hoàn toàn chút xíu lý trí muộn màng còn sót lại của ông Nghiêm. Không cần đến một lời đường mật, ông tiến tới bao bọc lấy cô bằng thứ quyền lực đàn ông đầy mê hoặc và áp chế. Sự kháng cự của cô gái lúc này mong manh tựa như một nhành liễu trước cơn bão lớn, những cái đẩy tay yếu ớt, vô lực chỉ càng làm tăng thêm sự cuồng nhiệt muốn chiếm đoạt của đối phương.

Bàn tay thô nhám của ông lướt trên lồng ngực cô, dứt khoát tước đi hàng cúc áo sơ mi vừa được cài vội ban nãy. Những chiếc khuy khuyết bung ra, rơi lách cách xuống nền gạch đá hoa cương mát lạnh như nốt nhạc lạc điệu trong cơn dông tố. Chiếc áo lanh ngậm nước nặng trĩu buông lơi rồi rơi tuột xuống sàn nhà, dâng hiến trọn vẹn tòa thiên nhiên phồn thực của cô trong bộ đồ lót ren ướt sũng, dính chặt lấy từng đường cong da thịt tuyệt mỹ hệt như một bức tượng thần vệ nữ vừa bước lên từ làn nước mát.

“Đẹp quá… Lam à, con làm bố muốn phát điên,” ông Nghiêm gằn giọng qua kẽ răng.

Ông cúi xuống, không đợi cô phản kháng, áp bờ môi nóng rực của mình vào bầu vú đang run rẩy của cô qua lớp vải ren màu nâu ướt át. Ông mút mạnh, đầu lưỡi lướt qua làn vải sũng nước, nếm lấy vị mặn mòi của mưa hòa cùng mùi hương cơ thể dịu ngọt của Lam. Ông dùng bàn tay to lớn, thô ráp vuốt ve dọc theo đường cong từ eo xuống mông, ấn mạnh cơ thể cô vào bức tường lạnh lẽo. Lam oằn mình, hai tay bám chặt vào vai ông Nghiêm, hơi thở cô đứt quãng, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, hòa lẫn vào tiếng mưa rào rào ngoài hiên.

Sự đê mê tái sinh đang chiếm lĩnh toàn bộ giác quan, đẩy cô vào một tầng mây mù của dục vọng sai trái. Ông Nghiêm không thể kìm lòng thêm nữa trước sự mời gọi ấy. Bàn tay to lớn, gân guốc của ông luồn xuống ôm lấy bờ hông tròn trịa, dứt khoát kéo tuột chiếc váy ngắn mỏng manh ướt nhẹp ngắn cũn cỡn đã thấm đẫm nước mưa xuống dưới chân cô. Lớp vải ướt sũng dính chặt lấy làn da mịn màng, rít lên tiếng nhỏ khi bị lực mạnh giật phăng. Chiếc váy trượt qua vòng mông căng nẩy của Lam, men theo cặp đùi thon thả rồi trượt nhẹ xuống sàn gạch, để lộ hoàn toàn đôi chân trần trắng ngần đang run lên vì lạnh và kích thích.

Khi rào cản bên ngoài rơi rụng, mảnh ren màu nâu nhạt ướt nhẹp bên trong, thứ duy nhất còn sót lại để che đậy vùng nhạy cảm của cô gái trẻ cũng nhanh chóng bị bàn tay ông Nghiêm tước bỏ không một chút do dự.

Bàn tay hộ pháp, thô ráp đầy những vết chai sần của ông Nghiêm luồn vào bên trong mép quần, hơi nóng hừng hực từ lòng bàn tay gã đàn ông ngũ tuần ép sát vào làn da hông mịn màng của Lam khiến cô khẽ rùng mình. Không một chút vội vã nhưng đầy sự dứt khoát và quyền lực, ông móc chặt lấy dải ren màu nâu nhạt đã ướt nhẹp nước mưa lẫn dâm thủy, từ từ kéo ghì nó xuống dưới.

Mảnh vải ren mỏng manh, bó sát lấy hạ bộ mỡ màng của người thiếu phụ chậm rãi tuột qua bờ mông căng tròn vĩ đại, rồi lướt dọc theo cặp đùi trắng nần nẫn, run rẩy của cô trước khi chạm hẳn xuống nền gạch trơn bóng.

Ông Nghiêm cúi người nhặt chiếc quần lót ren nâu ướt đẫm ấy lên. Gã đàn ông lực điền dạn dày sương gió cuộn tròn mảnh vải ren nhỏ xíu, dính dấp trong lòng bàn tay hộ pháp, rồi thản nhiên đưa thẳng lên sát mũi.

Hít… úm…

Ông nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu để thưởng thức. Mùi nước mưa ngai ngái ngoài hiên không thể che lấp được mùi hương quyến rũ thơm tho như những bông hoa nhài ngoài sân, đặc quánh vị cô gái trẻ từ đáy quần lót tiết ra. Đó là sự hòa quyện giữa mùi da thịt nồng nàn của Lam và thứ dâm thủy ngọt lịm, dâm đãng của người con dâu ngoan hiền đang bắt đầu đạt đến độ chín mọng vì thèm khát.

Gương mặt của ông Nghiêm lộ rõ vẻ thỏa mãn tột độ. Ông từ từ mở mắt, đôi mắt thâm sâu nhìn xoáy trực diện vào bông hồng xinh đẹp, bết dính lông của Lam, giọng khàn đặc đầy chiếm hữu:

” Thơm quá… “!

Dưới ánh sáng nhập nhoạng của không gian bếp, vùng tư mật của cô gái trẻ hiện ra trần trụi và phồn thực đến ngột ngạt. Lớp lông mu đen mượt, hình tam giác được cắt tỉa gọn gàng gợi cảm đã bị những giọt nước mưa ngoài hiên quật vào, bết dính lại thành từng búp nhỏ nương tựa vào nhau, nằm rạp ôm lấy bờ mu mỡ màng, căng mọng.

Những sợi lông mảnh ướt nhẹp, mượt mà bám chặt vào hai bên mép thịt mập mạp, vô tình tạo thành một đường viền thẫm màu, làm nổi bật lên khe lồn đỏ hồng, khít rịt đang khẽ mấp máy theo từng nhịp thở của Lam. Nước mưa hòa cùng những giọt dâm thủy đầu tiên rịn ra từ cửa mình dính dấp vào các sợi lông bết chặt, đọng lại rồi lặng lẽ lăn dài, chảy thành từng giọt dọc theo kẽ mông tròn trịa trắng muốt.

Lam giờ đây hoàn toàn phơi bày trần trụi trước mắt ông Nghiêm, cơ thể cô đỏ ửng vì những cái chạm thô bạo nhưng đầy yêu chiều.

Ông Nghiêm quỳ xuống nền gạch lạnh lẽo, vùi mặt vào giữa đôi chân trắng ngần của con dâu. Khi rào cản cuối cùng biến mất, vùng tư mật của cô phơi bày trọn vẹn dưới thứ ánh sáng nhạt nhòa hắt ra từ gian bếp. Đó là một cảnh tượng khiến hơi thở người đàn ông nghẹn lại nơi cổ họng. Nơi kín đáo của Lam, sau những kích thích điên cuồng từ nãy đến giờ, đã trở nên vô cùng nhạy cảm, nay càng thêm phần quyến rũ vì đẫm ướt nước mưa và những mật dịch tình ái ngọt ngào. Hai cánh môi âm hộ đỏ hồng, sưng mọng, đang run rẩy co thắt từng hồi như đang khao khát được lấp đầy.

Hơi nóng từ khuôn miệng ông, sự thô ráp từ vùng râu vừa cạo ma sát trực diện lên vùng da thịt mềm mại nhất khiến Lam ngửa cổ ra sau, đầu khẽ đặt nhẹ lên bưc tường sau lưng. Đôi má ứng hồng, rực lên vì ngượng ngùng và dục vọng, hàng mi đen nhắm chặt. Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng cô như tiếng mèo hoang trong đêm bão. Ông không chỉ hôn, ông dùng lưỡi liếm mút tách rộng cánh hoa hồng mọng, miết mạnh vào nhành san hô ẩn mật đang căng cứng và đỏ hỏn như một nụ hoa mùa hạ. Ông tham lam liếm lấy dòng dâm thủy đang trào ra, nếm trải vị ngọt ngào, hoang dại của người đàn bà đang hoàn toàn thuộc về mình.

Sự tương phản giữa bàn tay gân guốc, chai sạn của ông và làn da thịt trắng mịn, ẩm ướt của Lam tạo nên một bức tranh nhục dục tàn bạo, đầy mê hoặc và ảnh hưởng sâu sắc đến tâm trí. Mỗi khi ông đưa lưỡi đi sâu vào khe lồn nóng hổi, Lam lại oằn mình, hai tay cô níu chặt lấy vai ông, móng tay cắm sâu vào lớp vải áo, cố gắng kiềm chế không để mình không gào lên trong cơn khoái cảm đang đẩy lên đỉnh điểm.

Nhưng, ngay trong khoảnh khắc cả hai đang lao xuống vực sâu của dục vọng, tiếng bước chân của Minh từ trên lầu đột ngột vọng xuống, phá tan bầu không khí:

Cộp… cộp… cộp…

“Lam? Em lấy hàng xong chưa sao không thấy vào? Mưa to quá, anh sợ em bị cảm…”

Giọng Minh vang lên, trầm lắng và đầy lo âu. Anh đang đi xuống, bước chân tiến dần về phía hành lang dẫn ra cửa bếp, nơi hai người họ đang dính chặt lấy nhau trong bóng tối chập chờn.

Lam bừng tỉnh hệt như vừa bị một nhát dao đâm xuyên qua lồng ngực. Con ngươi cô co rút lại, ánh mắt hoảng loạn tột độ nhìn về phía bóng đen đang đổ dài xuống sàn nhà từ phía cầu thang. Ông Nghiêm cũng khựng lại, ông ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn còn vương những vệt mật ngọt của con dâu, nhưng đôi mắt ông bấy giờ lại sắc lạnh, điềm tĩnh đến đáng sợ.

Họ đang đứng ngay trên lằn ranh sinh tử, giữa một bên là bóng tối tội lỗi đê mê và một bên là bước chân đang đến gần của người chồng tội nghiệp. Chỉ một tích tắc nữa thôi, sự bình yên giả tạo của gia đình này sẽ hoàn toàn tan vỡ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

choi-gai-nhat-ban
Chơi Gái Nhật Bản
Tháng 6 26, 2022
Chị Tú Khoái Đụ
Chị Tú Khoái Đụ
Tháng 10 22, 2024
Dạo Tình Kích Thích_truyencogiaothao
Dạo Tình Kích Thích
Tháng 4 4, 2025
ham-muon-tiem-an
Ham muốn tiềm ẩn
Tháng 4 26, 2023

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây