Nội dung truyện
Dì Lan nhận áo khoác và túi xách nhỏ thay cô, còn nói thêm, “Tiên sinh về đã lâu, vừa nghe thấy cô còn chưa trở lại, sắc mặt rất khó coi, đã chờ bốn năm tiếng trong phòng ròi, ngay cả bữa tối cũng không để cho người ta chuẩn bị… Tiểu thư tự mình cẩn thận một chút.”
“Không có chuyện gì, dì Lan, không có việc gì…” Phương Tịnh Vân thầm cười cay đắng, không muốn ném vấn đề giữa cô và Lôi Quân cho người khác khiến bọn họ phiền não.
“Đừng lo lắng, tôi đi lên xem một chút, dì Lan dì đi nghỉ ngơi đi.” Nói xong cô nhẹ giọng chúc ngủ ngon, nhẹ nhàng chậm chạp mà leo lên lầu hai.
Đi tới cửa phòng mình, phía dưới khe cửa lộ ra ánh sáng màu vàng trong vắt, cô hít một hơi thật sâu, muốn cho mình thêm chút dũng cảm.
Cuối cùng, cô đẩy cửa đi vào.
Xem thêm
Theo dõi
0 Góp ý
Cũ nhất