Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
Advanced
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Ép mẹ làm tình 2026 - Chương 8

  1. Home
  2. Ép mẹ làm tình 2026
  3. Chương 8 - Rào Cản Và Ranh Giới Bị Xóa Nhòa
Prev
Next

Đêm đã về khuya. Căn phòng khách chìm trong thứ ánh sáng yếu ớt từ màn hình tivi đã chuyển sang chế độ chờ, chỉ còn lại những tia sáng xanh nhạt hắt lên hai cơ thể trần trụi đang quấn lấy nhau trên chiếc ghế sofa da đã nhăn nhúm và ướt đẫm mồ hôi cùng tinh dịch. Bên ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích kêu trong đêm hè oi ả, thỉnh thoảng lại có tiếng xe máy chạy vụt qua trên con phố vắng, nhưng tất cả những âm thanh ấy dường như không thể chạm đến thế giới riêng của hai mẹ con.
Yến nằm trong vòng tay Minh, cơ thể trần trụi của cô vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái thứ ba. Lồn cô vẫn còn đang rỉ ra thứ tinh dịch trắng đục từ ba lần con trai bắn vào sâu trong tử cung, chảy dọc theo khe mông, thấm ướt cả đệm ghế. Nhưng cô không còn cảm thấy nhục nhã hay ghê tởm nữa. Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong lồng ngực cô một cảm giác vừa thỏa mãn, vừa hạnh phúc, vừa đầy tội lỗi, nhưng trên hết là một sự bình yên đến khó tin.

Cô đã bị dục vọng chiếm hữu hoàn toàn. Cơ thể cô đã bán rẻ cô, đã phản bội cô, đã đầu hàng trước khoái cảm mà chính con trai cô mang lại. Và giờ đây, khi nằm trong vòng tay nó, khi cảm nhận hơi ấm từ cơ thể săn chắc của nó bao bọc lấy mình, cô không còn muốn chống cự nữa. Cô chỉ muốn nằm đây, mãi mãi như thế này, trong vòng tay của đứa con trai mà cô đã mang nặng đẻ đau.
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn cô, một cuộc chiến nội tâm vẫn đang âm thầm diễn ra. Cô biết những gì mình vừa làm là sai trái, là tội lỗi, là loạn luân. Cô biết mình không nên tận hưởng nó. Cô biết mình không nên khao khát nó thêm nữa. Nhưng cô không thể ngăn được bản thân mình. Và để tự bảo vệ chút lý trí cuối cùng, cô cố gắng đổ lỗi cho Minh rằng tất cả là do nó ép buộc, là do nó đe dọa, là do nó đã phá vỡ mọi ranh giới. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết sự thật không phải vậy.
Nếu cô thực sự không muốn, sao Minh có thể ép cô được? Nếu cô thực sự không muốn, sao cô lại tự mình cởi đồ, tự mình hôn lại nó, tự mình ngồi lên người nó và nhấp nhô? Nếu cô thực sự không muốn, sao cô lại lên đỉnh hết lần này đến lần khác, sao cô lại rên rỉ và đòi hỏi nó địt mình mạnh hơn, sâu hơn? Không, cô không thể đổ lỗi cho Minh được nữa. Cô cũng có phần trong tội lỗi này. Cô cũng đã khao khát nó, cũng đã muốn nó, cũng đã tận hưởng nó.

Ý nghĩ ấy khiến cô vừa xấu hổ vừa kích thích. Cô là mẹ của nó. Cô đã sinh ra nó, đã nuôi nấng nó, đã dạy dỗ nó. Vậy mà giờ đây, cô lại đang nằm trần truồng trong vòng tay nó, lồn cô vẫn còn đang rỉ ra tinh trùng của nó, và cô lại đang mong chờ lần tiếp theo nó sẽ địt cô. Cô là một người mẹ lăng loàn, một con đĩ loạn luân. Nhưng đồng thời, cô cũng là một người đàn bà đã tìm thấy khoái cảm thực sự của đời mình.
Minh nằm bên cạnh mẹ, tay vuốt ve nhẹ nhàng lên tấm lưng trần mịn màng của cô. Cậu nhìn xuống gương mặt mẹ đôi mắt long lanh lim dim, hàng mi dài run rẩy, đôi má phiếm hồng như hai quả đào chín, đôi môi đỏ mọng sưng lên vì những nụ hôn cuồng nhiệt. Mẹ đẹp đến nao lòng, đẹp đến mức cậu không thể rời mắt. Và cậu biết rằng, sau đêm nay, cậu sẽ càng say đắm cơ thể quyến rũ này hơn nữa.
Thân hình mẹ cậu là một tuyệt tác của tạo hóa bầu ngực căng tròn đầy, da thịt trắng mịn như sữa đặc không tì vết, eo thon với chút bụng mềm mại đẫy đà đầy nữ tính, cặp mông tròn lẳn như hai quả đào chín, căng mọng và đàn hồi, cặp đùi thon dài săn chắc mịn màng. Tất cả tạo nên một thân hình phong vận chín muồi mà bất kỳ người đàn ông nào cũng phải thèm khát. Và giờ đây, thân hình ấy đã thuộc về cậu. Hoàn toàn thuộc về cậu.

Nếu không phải vì mẹ đã quá mệt sau ba lần lên đỉnh liên tiếp, có lẽ cậu đã lại đè cô ra mà địt thêm lần thứ tư. Nhưng cậu không muốn làm mẹ kiệt sức. Cậu muốn chăm sóc mẹ, muốn yêu thương mẹ, muốn từ từ chinh phục trái tim mẹ. Cậu đã có được cơ thể mẹ, giờ đây cậu muốn có được cả tâm hồn mẹ nữa.
Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi đỏ mọng sưng lên của mẹ. Đó không phải là nụ hôn thô bạo và cuồng nhiệt như những lần trước, mà là một nụ hôn dịu dàng, đầy yêu thương và trân trọng. Yến khẽ rên lên trong cổ họng, rồi từ từ đáp lại nụ hôn ấy. Môi cô hé mở, lưỡi cô nhẹ nhàng quấn lấy lưỡi Minh, mút nhẹ vào môi nó. Nụ hôn của hai kẻ đã được dục vọng thỏa mãn, giờ đây ngọt ngào và say đắm như một thứ rượu ngon ủ lâu năm.

Khi nụ hôn kết thúc, Minh nhẹ nhàng bế mẹ vào lòng, để cô ngồi gọn trong lòng mình trên ghế sofa. Cậu vòng tay ôm chặt lấy cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, thì thầm những lời tâm tình.
“Mẹ này… con muốn nói với mẹ một điều… Con đã yêu mẹ từ rất lâu rồi. Không phải tình yêu của con dành cho mẹ bình thường đâu. Mà là tình yêu của một người đàn ông dành cho một người đàn bà.”
Yến im lặng, không dám ngẩng lên nhìn con trai. Cô chỉ biết cúi gằm mặt, mái tóc ngắn ngang vai rũ xuống che đi gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Nhưng Minh vẫn tiếp tục, giọng trầm ấm và chân thành.
“Mẹ có nhớ lần đó không? Khi con mười lăm tuổi, cả nhà mình đi biển Vũng Tàu. Hôm đó mẹ mặc bộ bikini màu đỏ. Đó là lần đầu tiên con nhìn thấy cơ thể mẹ… một cách thực sự. Con đã không thể rời mắt khỏi mẹ. Con đã nhìn trộm mẹ suốt cả ngày hôm đó. Và từ hôm đó, con đã thầm thương trộm nhớ mẹ. Mỗi đêm, con đều nghĩ về mẹ, nghĩ về cơ thể mẹ, nghĩ về… những chuyện như thế này.”
Yến nghe những lời ấy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhớ lại ngày hôm đó khi cô mặc bộ bikini màu đỏ, cô đã thấy ánh mắt con trai nhìn mình có chút khác lạ. Nhưng lúc đó cô chỉ nghĩ đó là ánh mắt tò mò của một thằng nhóc mới lớn. Cô không ngờ rằng, từ ngày đó, con trai cô đã nảy sinh tình cảm với cô thứ tình cảm cấm kỵ và bệnh hoạn mà giờ đây đã trở thành hiện thực.

“Có nghĩa là… từ năm mười lăm tuổi… con đã…” Yến thì thầm, giọng run rẩy, không dám nói hết câu.
“Đúng vậy mẹ. Từ năm mười lăm tuổi, con đã muốn mẹ. Con đã muốn được ôm mẹ, hôn mẹ, và địt mẹ như thế này. Con đã phải giấu giếm nó suốt bốn năm qua. Con đã phải nhìn mẹ hàng ngày, nhìn cơ thể mẹ trong những bộ đồ ngủ mỏng manh, nhìn khe ngực của mẹ mỗi khi mẹ cúi xuống, nhìn cặp mông của mẹ rung rinh mỗi khi mẹ đi lại, mà không được chạm vào. Con đã phát điên vì khao khát mẹ.”
Yến không biết phải nói gì. Cô chỉ biết cúi gằm mặt, hai má đỏ bừng như lửa đốt, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, nhưng đồng thời cũng có một chút gì đó ngọt ngào len lỏi trong lòng. Được con trai yêu thương và khao khát như vậy, được nó thầm thương trộm nhớ suốt bốn năm qua điều đó khiến cô cảm thấy mình vẫn còn là một người đàn bà quyến rũ và đáng được yêu thương.

Nhưng rồi, lý trí cô lại lên tiếng. Cô là mẹ của nó. Cô không được phép cảm thấy như vậy. Cô không được phép tận hưởng những lời tỏ tình của con trai mình. Cô là một người mẹ lăng loàn, một con đĩ loạn luân. Cô không xứng đáng được yêu thương.
“Đừng… đừng nói nữa… Mẹ… mẹ xấu hổ lắm…” Yến thì thầm, giọng run rẩy, hai tay che mặt, không dám nhìn thẳng vào Minh.
Minh nhìn mẹ, thấy cô thẹn thùng như một cô gái nhỏ mới biết yêu, lòng cậu lại càng yêu hơn. Cậu ôm chặt lấy mẹ, như ôm một người yêu nhỏ bé trong lòng, thì thầm vào tai cô: “Mẹ không cần phải xấu hổ đâu. Con yêu mẹ. Và con biết mẹ cũng có tình cảm với con. Mẹ đừng chối nữa. Con có thể cảm nhận được điều đó.”

Yến không trả lời, chỉ biết vùi mặt vào ngực con trai, để mặc cho nước mắt lặng lẽ trào ra. Cô không dám thừa nhận, nhưng cô biết Minh nói đúng. Cô đã có tình cảm với nó – không chỉ là tình mẫu tử, mà còn là tình yêu của một người đàn bà dành cho một người đàn ông. Và điều đó vừa khiến cô hạnh phúc, vừa khiến cô đau đớn tột cùng.
Minh không nói thêm gì nữa. Cậu biết mình đã đạt được bước đầu trong việc chinh phục tình cảm của mẹ. Cậu không cần phải vội vàng. Cậu có thời gian. Cậu có khoảng cách. Cách của cậu là chọn mưa dầm thấm lâu – quan tâm, chăm sóc, yêu thương mẹ từng ngày, từng chút một, cho đến khi trái tim mẹ hoàn toàn thuộc về cậu. Và cậu biết rằng, ngày đó sẽ không còn xa nữa.
“Mẹ… khuya rồi. Mình vào phòng ngủ đi. Tối nay con muốn ôm mẹ ngủ.” Minh thì thầm, rồi nhẹ nhàng bế mẹ đứng dậy khỏi ghế sofa.

Yến hơi ngỡ ngàng, đôi mắt long lanh mở to nhìn con trai. “Con… con muốn mẹ ngủ ở phòng con á?”
“Ừ. Tối nay Nhi không có nhà. Mẹ ngủ một mình sẽ cô đơn lắm. Con muốn ôm mẹ ngủ. Mẹ yên tâm, con sẽ không làm gì nữa đâu. Chỉ ôm mẹ ngủ thôi.” Minh nói, giọng dịu dàng và chân thành.
Yến ngập ngừng một chút, nhưng rồi cũng khẽ gật đầu. Cô không còn sức để từ chối nữa. Và thực sự, cô cũng không muốn từ chối. Cô muốn được ôm, được che chở, được yêu thương. Và Minh là người duy nhất lúc này có thể cho cô những điều đó.
Minh bế mẹ vào phòng ngủ của mình, nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường rộng đã được trải ga sạch sẽ. Cậu nằm xuống bên cạnh, kéo chăn đắp lên cả hai, rồi ôm chặt lấy mẹ từ phía sau. Một tay cậu vòng qua eo cô, tay kia đặt nhẹ lên bầu ngực căng tròn của cô, không sờ soạng, chỉ đơn giản là đặt ở đó như một sự che chở. Môi cậu hôn nhẹ lên gáy mẹ, thì thầm: “Ngủ ngon nhé mẹ. Con yêu mẹ.”
Yến nằm im trong vòng tay con trai, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nó bao bọc lấy mình. Cô mệt mỏi, nhưng cũng bình yên đến lạ. Cô biết mình đã vượt qua mọi rào cản và ranh giới. Cô biết mình đã sa vào vực sâu của tội lỗi và không thể quay đầu lại. Nhưng lúc này đây, trong vòng tay của Minh, cô không còn muốn nghĩ về điều gì khác nữa.

Cô chỉ muốn nằm đây, mãi mãi như thế này, trong vòng tay của đứa con trai mà cô đã sinh ra, và cũng là người đàn ông đã cho cô những khoái cảm và tình yêu mà cô chưa từng có trước đây.
Trong lòng cô, trăm mối tơ vò đan xen – vừa thấy thích và thẹn thùng khi nghe con bày tỏ tình cảm, vừa thấy mình thật vô liêm sỉ. Đây là con mày. Mày là mẹ của nó. Mày đã sinh ra nó, đã nuôi nấng nó, đã dạy dỗ nó. Vậy mà mày lại để nó địt mày, lại tận hưởng nó, lại yêu nó như một người đàn bà yêu một người đàn ông. Mày là đồ lăng loàn, đồ đĩ điếm, đồ không xứng đáng làm mẹ.
Nhưng rồi, những lời tự nguyền rủa ấy cũng dần tan biến, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và buồn ngủ. Cô từ từ nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của con trai, với một nụ cười mơ hồ trên đôi môi đỏ mọng vẫn còn sưng lên vì những nụ hôn.

Và Minh, khi thấy mẹ đã ngủ say, cậu mỉm cười hài lòng. Cậu biết rằng, bước đầu trong kế hoạch chinh phục tình cảm của mẹ đã đạt được kết quả tốt. Cậu đã có được cơ thể mẹ, và giờ đây trái tim mẹ cũng đang dần mở ra với cậu. Cậu sẽ tiếp tục con đường mưa dầm thấm lâu của mình – quan tâm, chăm sóc, yêu thương mẹ từng ngày, cho đến khi mẹ hoàn toàn thuộc về cậu, cả thể xác lẫn tâm hồn.
Cậu ôm chặt lấy mẹ hơn, thì thầm lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ: “Mẹ là của con. Mãi mãi là của con.”
Và đêm đó, trong căn phòng ngủ nhỏ, hai mẹ con ôm nhau ngủ say, ranh giới giữa tình mẫu tử và tình yêu đôi lứa đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Rào cản cuối cùng trong lòng Yến liệu đã sụp đổ, và cô có chấp nhận số phận của mình? Một cuộc tình cấm kỵ, tội lỗi, nhưng cũng đầy ngọt ngào và đam mê, đã chính thức bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Kỷ Niệm Tình Dục Ngày Xưa
Kỷ Niệm Tình Dục Ngày Xưa
Tháng 11 8, 2024
ban-gai-ho-ly
Bạn Gái Hồ Ly
Tháng 9 10, 2022
Hình tượng của mẹ sụp đổ rồi!
Tháng 7 9, 2026
Song Hướng Luyến Ái
Tháng 6 13, 2026

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây