Ép mẹ làm tình 2026 - Chương 9
Ánh nắng sớm mai của ngày chủ nhật len qua khe rèm cửa sổ, rọi những tia nắng vàng nhạt lên tấm ga giường xám tro và hai cơ thể trần trụi đang quấn lấy nhau trong giấc ngủ. Minh là người tỉnh dậy trước. Cậu từ từ mở mắt, cảm nhận hơi ấm mềm mại đang áp sát vào lồng ngực mình, và một nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Đêm qua, cậu đã ngủ ngon hơn bao giờ hết bởi vì cậu được ôm mỹ nhân trong lòng, được cảm nhận từng nhịp thở, từng nhịp đập của trái tim người đàn bà mà cậu yêu thương nhất trên đời.
Yến vẫn đang ngủ say trong vòng tay con trai. Mái tóc ngắn ngang vai uốn nhẹ xõa tung trên gối, vài sợi dính vào gò má ửng hồng vì hơi ấm. Đôi mắt long lanh nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút như hai cánh bướm đậu trên gương mặt thanh tú. Đôi môi đỏ mọng vẫn còn hơi sưng lên vì những nụ hôn cuồng nhiệt đêm qua, hé mở một cách vô thức như đang mời gọi. Làn da trắng ngần như sứ mịn màng không tì vết, phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt từ cửa sổ, khiến cô trông như một bức tượng cẩm thạch sống động.
Minh nằm im, chống khuỷu tay xuống gối, cúi xuống ngắm nhìn mẹ. Cơ thể trần trụi của cô nằm nghiêng trong lòng cậu, những đường cong quyến rũ hiện ra rõ nét dưới ánh ban mai. Bầu ngực căng tròn đầy đặn ép sát vào ngực cậu, thịt vú trắng mịn mềm mại tràn ra hai bên, khe ngực sâu hun hút như một vực thẳm mê hồn. Núm vú hồng đất sẫm đang cương cứng lên trong vô thức, như hai nụ hoa đào e ấp chờ ngày nở rộ. Eo thon nhỏ nhắn với chút thịt mềm mại đẫy đà, tạo nên một đường cong gợi tình chết người từ ngực xuống hông. Cặp mông tròn lẳn căng mọng như hai quả đào chín, thịt mông trắng mịn mềm mại và đàn hồi, đang ép sát vào háng cậu. Cặp đùi thon dài săn chắc khép hờ, để lộ khe đùi quyến rũ và vùng lông mu đen nhánh được tỉa gọn gàng, vẫn còn vương vất những giọt tinh dịch trắng đục từ đêm qua.
Ngắm nhìn cơ thể tuyệt mỹ ấy, Minh không thể kìm nén được nữa. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên bầu ngực căng tròn của mẹ. Lòng bàn tay cậu áp vào da thịt mềm mại và ấm nóng, cảm nhận sự đàn hồi tuyệt vời của bầu vú. Ngón tay cái bắt đầu vân vê núm vú, xoa nhẹ, day nhẹ, cảm nhận nó từ từ cương cứng lên dưới đầu ngón tay. Rồi cậu bóp nhẹ cả bầu vú, năm ngón tay lún sâu vào thịt vú trắng mịn, nhào nặn nó một cách nhẹ nhàng nhưng đầy khao khát.
“Ư… ưm…” Yến khẽ rên lên trong giấc ngủ, cơ thể vô thức ưỡn lên, như muốn dâng hiến bầu ngực cho bàn tay đang mân mê nó.
Minh tiếp tục xoa nắn bầu vú mẹ, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi tuyệt vời dưới lòng bàn tay. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên xương quai xanh thanh mảnh của mẹ, rồi lướt môi dọc theo đường cổ trắng ngần. Mùi hương cơ thể mẹ quyện với mùi tình dục còn vương vất từ đêm qua tạo thành một thứ hương thơm đầy kích thích.
Yến từ từ mở mắt. Đôi mắt long lanh còn ngái ngủ chớp chớp vài lần, rồi mở to khi nhận ra mình đang nằm trần truồng trong vòng tay con trai, và tay nó đang đặt trên ngực mình, đang vân vê núm vú cô. Cơn men từ đêm qua đã tan hết, để lại sự tỉnh táo và xấu hổ tột cùng.
“Minh! Con… con làm gì vậy? Bỏ tay ra!” Yến hoảng hốt, vội vàng gạt tay con trai ra, rồi ngồi bật dậy, hai tay ôm chặt lấy ngực, che đi bầu vú đang phập phồng vì thở gấp. Mặt cô đỏ bừng như lửa đốt, lan xuống cả cổ và ngực. Cô không dám nhìn thẳng vào Minh, chỉ vội vàng tìm chiếc chăn mỏng để quấn quanh người.
“Mẹ… con chỉ…” Minh chưa kịp nói hết câu thì Yến đã vùng dậy, chạy ra khỏi phòng, để lại cậu ngồi trên giường với ánh mắt ngỡ ngàng. Cánh cửa phòng đóng sầm lại, và cậu nghe thấy tiếng chân mẹ chạy vội về phòng riêng.
Minh thở dài, nhưng rồi một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cậu biết hành trình chinh phục mẹ của mình mới chỉ bắt đầu thôi. Có những lúc mẹ sẽ còn xấu hổ, còn chống cự, còn chạy trốn. Nhưng cậu không vội. Cậu sẽ kiên nhẫn, sẽ từ từ, sẽ dùng sự quan tâm và tình yêu chân thành để phá vỡ mọi rào cản cuối cùng trong lòng mẹ.
Cậu đứng dậy, mặc quần áo vào, rồi xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Hôm nay là chủ nhật, Nhi vẫn còn ở nhà dì Chi, nên cậu có cả một ngày dài chỉ có hai mẹ con. Cậu muốn nấu cho mẹ một bữa sáng thật ngon, thật đặc biệt.
Khoảng nửa tiếng sau, khi bữa sáng đã được dọn ra bàn với đầy đủ trứng ốp la, bánh mì nướng giòn, salad rau quả tươi và một ly sữa nóng, Minh gọi mẹ xuống ăn. Yến bước ra từ phòng ngủ, và khi nhìn thấy cô, Minh suýt nữa thì đánh rơi chiếc đĩa trên tay.
Hôm nay Yến mặc một bộ đồ lụa mềm mại ở nhà. Chiếc áo lụa hai dây màu kem nhạt, chất liệu satin bóng mượt như nước, mỏng tang và mềm mại, ôm sát lấy thân hình cô như một làn da thứ hai. Hai dây áo mảnh như sợi chỉ buông lơi trên bờ vai tròn trịa trắng ngần, phần cổ khoét sâu hình chữ V để lộ khe ngực sâu hun hút và phần trên hai bầu vú căng tròn đầy đặn. Không có áo ngực bên trong, hai núm vú hồng đất sẫm cương cứng in rõ thành hai điểm nhọn khiêu khích dưới lớp lụa mỏng. Mỗi khi cô cử động, bầu ngực lại rung rinh nhẹ nhàng, như hai quả thạch mềm mại đang đung đưa trong gió.
Bên dưới, cô mặc chiếc quần lụa ngắn cùng màu, dài đến giữa đùi, chất liệu satin mềm mại ôm sát lấy cặp mông tròn lẳn và cặp đùi thon dài trắng muốt. Đường may tinh tế tôn lên đường cong quyến rũ của hông và mông, mỗi bước đi của cô lại khiến thịt mông rung rinh đầy gợi tình dưới lớp lụa. Chiếc quần ngắn cũn cỡn để lộ toàn bộ cặp đùi dày mịn màng, làn da trắng hồng như ngọc sáng lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.
Minh nhìn mẹ, máu trong người như sôi lên. Cậu không hiểu tại sao bố lại có thể bỏ bê một tuyệt sắc mỹ nhân như thế này. Mẹ cậu đẹp đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào phải điên đảo. Vậy mà bố cậu Hùng lại suốt ngày chỉ biết đến công việc và những cuộc nhậu, bỏ mặc vợ mình cô đơn và khao khát. Nếu ông ta không biết trân trọng, thì cậu sẽ thay ông ta làm điều đó. Cậu sẽ cho mẹ tất cả những gì bà xứng đáng được nhận tình yêu, sự quan tâm, và cả khoái cảm.
“Mẹ… mẹ đẹp quá…” Minh thì thầm, ánh mắt dán chặt vào cơ thể mẹ.
Yến đỏ mặt, cúi gằm xuống, không dám nhìn thẳng vào con trai. Cô vội vàng ngồi vào bàn, cố gắng tập trung vào bữa sáng để tránh bối rối. Nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt thèm khát của Minh đang quét khắp cơ thể mình, và điều đó khiến tim cô đập nhanh hơn, má cô càng đỏ hơn, và lồn cô lại bắt đầu ươn ướt một cách đầy nhục nhã.
Bữa sáng diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa và tiếng nhai nhẹ nhàng. Yến cố gắng ăn thật nhanh, không dám ngẩng lên nhìn Minh, sợ rằng chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ để cô lại rơi vào vòng xoáy dục vọng như đêm qua. Ăn xong, cô vội vàng đứng dậy, nói lí nhí: “Mẹ… mẹ có việc phải ra ngoài một chút. Con ở nhà trông nhà nhé.”
Minh ngạc nhiên. “Mẹ đi đâu ạ? Hôm nay chủ nhật mà. Mẹ có việc gì à?”
“Ừ… mẹ… mẹ có chút việc ở công ty. Mẹ đi một lát rồi về.” Yến nói dối, rồi vội vàng đi về phía phòng ngủ để thay đồ.
Minh ngồi thẫn thờ ở bàn ăn, lòng đầy thất vọng. Cậu đã hy vọng hôm nay sẽ được ở riêng với mẹ cả ngày, sẽ được chăm sóc mẹ, sẽ được gần gũi mẹ. Nhưng mẹ lại lấy cớ ra ngoài để trốn tránh cậu. Cậu biết mẹ không có việc gì ở công ty cả. Đó chỉ là cái cớ để mẹ tránh mặt cậu mà thôi.
Một lúc sau, Yến bước ra khỏi phòng ngủ trong bộ quần áo công sở chỉnh tề. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng cổ đức cài kín đáo, bên ngoài khoác áo vest đen ôm sát, và chân váy bút chì màu đen dài qua gối. Dù đã cố gắng ăn mặc kín đáo nhất có thể, nhưng những đường cong quyến rũ của cô vẫn không thể giấu nổi. Bầu ngực căng tròn ép sát vào lớp vải sơ mi trắng, mỗi lần cô thở mạnh là những chiếc cúc áo lại như muốn bung ra. Cặp mông tròn lẳn căng mọng ép sát vào lớp vải chân váy bút chì, mỗi bước đi là mỗi lần thịt mông rung rinh đầy gợi cảm. Cặp đùi thon dài trong lớp tất da mỏng màu nude, đôi giày cao gót đen làm tôn lên đôi chân dài miên man.
Minh nhìn mẹ bước ra khỏi nhà, lòng vừa thèm khát vừa tiếc nuối. Cậu chỉ biết ngồi im trên ghế, nhìn theo bóng dáng mẹ khuất sau cánh cửa, rồi thở dài thườn thượt.
Yến bước ra khỏi nhà, đi bộ dọc theo con phố vắng. Thực ra cô chẳng có việc gì ở công ty cả. Cô chỉ muốn ra ngoài để tránh mặt Minh, để có thời gian suy nghĩ về những gì đã xảy ra, về những cảm xúc hỗn độn trong lòng mình. Cô vừa xấu hổ, vừa tội lỗi, nhưng đồng thời cũng vừa khao khát. Cô sợ rằng nếu cứ ở nhà một mình với Minh, cô sẽ lại không thể kiềm chế được bản thân, sẽ lại để nó địt mình thêm lần nữa.
Đang đi, cô mải mê suy nghĩ đến nỗi không để ý đến xung quanh. Bỗng nhiên, từ trong một con hẻm nhỏ, một chiếc xe máy phóng ra với tốc độ cao, lao thẳng về phía cô. Yến chỉ kịp nghe thấy tiếng động cơ gầm rú, rồi một cú va chạm mạnh vào bên hông khiến cô ngã sóng soài xuống đất.
Chiếc xe máy loạng choạng một chút, rồi dừng lại. Gã tài xế một thanh niên trẻ tuổi quay lại nhìn. Thấy Yến đang ôm chân đau đớn ngồi dưới đất nhưng chưa có vẻ gì là bị thương nặng, gã sợ bị bắt đền nên vội vàng phóng ga chạy mất, bỏ lại Yến một mình trên vỉa hè.
“Ư… đau quá…” Yến rên lên, nước mắt trào ra vì đau đớn. Cô cúi xuống nhìn chân mình mắt cá chân trái đã sưng lên, đỏ ửng và đau nhói mỗi khi cô cố gắng cử động. Cô cố gắng đứng dậy nhưng không thể cơn đau khiến cô khuỵu xuống ngay lập tức.
Cô nhìn quanh. Con phố khá vắng, chỉ có vài người đi đường thỉnh thoảng qua lại. Cô đã đi được một đoạn khá xa nhà, không thể tự mình lê bước về được. Cô mở túi xách, lấy điện thoại ra. Ngón tay run rẩy lướt qua danh bạ. Chồng cô Hùng đang ở Hải Phòng, không thể về ngay được. Em gái cô Chi thì đang trông hai đứa nhỏ. Bạn bè cô thì ở xa. Cuối cùng, ngón tay cô dừng lại ở tên “Minh”.
Cô không muốn gọi cho nó. Cô không muốn lại phải dựa dẫm vào nó. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô ấn nút gọi.
Điện thoại đổ chuông hai hồi thì có người bắt máy. Giọng Minh vang lên, đầy lo lắng: “Mẹ ơi? Mẹ gọi con à?”
“Minh… con… con ra đón mẹ đi… Mẹ… mẹ bị xe tông rồi…” Yến nói, giọng run rẩy vì đau đớn và tủi thân.
“Cái gì?! Mẹ bị xe tông á?! Mẹ có sao không?! Mẹ đang ở đâu?! Con đến ngay đây!” Giọng Minh hoảng hốt, đầy lo lắng.
Yến nói địa chỉ, rồi cúp máy. Cô ngồi bệt xuống vỉa hè, ôm chân đau, nước mắt lặng lẽ trào ra. Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì tủi thân. Cô bị tai nạn, nhưng người đầu tiên cô nghĩ đến lại là con trai mình đứa con mà cô vừa mới để cho nó địt mình đêm qua. Còn chồng cô, người đàn ông đầu gối tay ấp với cô suốt hơn hai mươi năm, lại đang ở tận đâu, không hề hay biết gì. Nghĩ đến đó, lòng cô lại chua xót.
Khoảng mười lăm phút sau, một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt cô. Cửa xe bật mở, và Minh lao ra. Cậu chạy vội đến bên mẹ, khuôn mặt đầy lo lắng và hoảng hốt.
“Mẹ! Mẹ có sao không? Mẹ bị thương ở đâu? Có đau lắm không? Có chảy máu không?” Minh hỏi dồn dập, tay run rẩy kiểm tra khắp người mẹ, từ cánh tay, bờ vai, xuống đến chân. Ánh mắt cậu đầy xót xa khi nhìn thấy mắt cá chân sưng đỏ của mẹ.
Yến nhìn con trai thấy nó lo lắng cho mình như vậy, thấy nó hốt hoảng chạy đến đón mình, thấy ánh mắt nó đầy xót xa và yêu thương lòng cô bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô vừa cảm động, vừa ngọt ngào, vừa có chút gì đó ấm áp len lỏi trong tim.
“Không sao đâu con… Chỉ bị trật chân một chút thôi… không nghiêm trọng lắm đâu…” Yến thì thầm, cố gắng trấn an con trai, nhưng giọng vẫn còn run run vì đau.
Lúc này, vài người hàng xóm gần đó đã đến giúp đỡ. Một bác gái lớn tuổi mang theo chai dầu gió và bông băng, sơ cứu tạm thời cho Yến. Minh đứng bên cạnh, liên tục hỏi han, xem xét vết thương của mẹ. Sau khi chắc chắn rằng mẹ không bị gãy xương hay chấn thương nặng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ mẹ con cháu ạ. Để cháu đưa mẹ cháu về nhà.” Minh nói với những người hàng xóm tốt bụng, rồi cúi xuống, nhẹ nhàng bế mẹ lên.
Yến hơi ngỡ ngàng khi bị con trai bế lên giữa đường phố, nhưng cô không phản đối. Cô vòng tay qua cổ Minh, để mặc cho nó bế mình vào xe taxi. Trên đường về, cô ngồi tựa vào vai con trai, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nó, và lòng cô lại dậy lên một cảm giác bình yên đến kỳ lạ.
Về đến nhà, Minh nhẹ nhàng đặt mẹ nằm xuống ghế sofa, rồi nhanh chóng đi lấy hộp y tế. Cậu quỳ xuống trước mặt mẹ, nhẹ nhàng nâng chân cô lên, đặt lên đùi mình. Bàn tay cậu thoăn thoắt lấy bông băng, cồn sát trùng, và bắt đầu sơ cứu vết thương cho mẹ.
Yến nhìn con trai, thấy nó thành thạo rửa vết thương, bôi thuốc, rồi băng bó lại một cách gọn gàng và chuyên nghiệp, không khỏi ngạc nhiên. “Minh… sao con biết làm mấy việc này thế? Con học ở đâu vậy?”
Minh ngẩng lên, nở một nụ cười nhẹ. “Nhiều điều mẹ còn chưa biết về con lắm. Mẹ cứ phát hiện dần dần nhé.”
Yến nghe con trai nói vậy, giọng điệu như đùa người yêu, bỗng thấy thẹn thùng. Cô đỏ mặt, quay đi, không dám nhìn thẳng vào Minh. “Chỉ giỏi khoe mẽ thôi. Được khen mà còn lên mặt.”
Minh cười nhẹ, không nói gì thêm. Cậu tiếp tục băng bó vết thương cho mẹ, từng động tác nhẹ nhàng và cẩn thận như sợ làm mẹ đau. Sau khi xong xuôi, cậu đỡ mẹ nằm xuống ghế sofa thoải mái, kê gối dưới chân cô, rồi nói: “Mẹ cứ nằm nghỉ đi. Con sẽ lo cơm nước và việc nhà. Mẹ không phải lo gì hết.”
Nói rồi, cậu đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Yến nằm trên ghế sofa, nhìn theo bóng con trai, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và ngọt ngào. Cô nhìn thấy Minh tất bật trong bếp lúc thì rửa rau, lúc thì thái thịt, lúc thì lau dọn bàn ghế. Mồ hôi trên trán cậu lấm tấm, chảy dọc theo gò má, nhưng cậu không hề than vãn hay tỏ ra mệt mỏi. Cậu làm tất cả mọi việc nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ, gọt hoa quả cho mẹ ăn với một sự chu đáo và tận tâm đến lạ.
Yến nhìn cảnh tượng ấy, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô như nhìn thấy hình ảnh của một người chồng lý tưởng trong gia đình người đàn ông biết quan tâm, chăm sóc vợ con, biết chia sẻ việc nhà, biết lo lắng cho gia đình. Đó là điều mà Hùng chồng cô chưa bao giờ làm được. Ông ta chỉ biết đến công việc, đến những cuộc nhậu, bỏ mặc cô một mình với bao nhiêu gánh nặng gia đình. Còn Minh con trai cô lại đang làm tất cả những điều đó, một cách tự nguyện và đầy yêu thương.
“Minh… con nghỉ tay một lát đi. Đừng làm nhiều quá, mệt đấy.” Yến gọi với theo, giọng đầy thương yêu.
Minh quay lại, lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười ấm áp. “Không sao đâu mẹ. Con khỏe mà. Mẹ cứ nghỉ đi, để con lo.”
Nói rồi, cậu tiến lại gần ghế sofa, quỳ xuống bên cạnh mẹ. Cậu nhẹ nhàng nâng chân cô lên, xem xét vết thương một lần nữa. Bàn tay cậu chạm vào mắt cá chân sưng đỏ của mẹ, nhẹ nhàng xoa bóp xung quanh vết thương, như muốn xoa dịu cơn đau cho cô.
“Chân mẹ chắc phải vài hôm mới đỡ được. Mẹ cứ yên tâm dưỡng thương nhé. Còn đâu con lo hết.” Minh nói, giọng dịu dàng và đầy quan tâm.
Yến cúi xuống nhìn con trai. Ánh mắt cô dịu dàng, long lanh như có nước. Cô nhìn đứa con trai mà cô đã mang nặng đẻ đau, giờ đây đang quỳ trước mặt cô, chăm sóc cô như một người đàn ông thực thụ. Và trong khoảnh khắc ấy, cô không còn nhìn thấy một đứa trẻ nữa. Cô nhìn thấy một người đàn ông người đàn ông đã cho cô những khoái cảm chưa từng có, và giờ đây đang cho cô sự quan tâm và yêu thương mà cô hằng khao khát.
Minh ngẩng đầu lên. Cùng lúc đó, Yến đang cúi xuống. Hai khuôn mặt bất ngờ cách nhau chỉ vài centimet. Đôi mắt long lanh của mẹ nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của con trai. Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy.
Minh hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cậu nhanh chóng nhận ra cơ hội. Ánh mắt mẹ đang nhìn cậu không phải là ánh mắt của một người mẹ nhìn con. Đó là ánh mắt của một người đàn bà đang nhìn một người đàn ông dịu dàng, long lanh, và có chút gì đó e ấp, ngại ngùng.
Không chần chừ, Minh hơi rướn lên, áp môi mình lên đôi môi đỏ mọng của mẹ.
Yến giật mình. Đôi mắt cô mở to, ngơ ngác nhìn Minh. Cô không kịp phản ứng, không kịp đẩy ra, không kịp làm gì cả. Cô chỉ biết ngồi im, cảm nhận đôi môi ấm áp của con trai đang áp lên môi mình. Nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng, không vồ vập, không thô bạo, mà như một lời thì thầm của tình yêu.
Một lúc sau, Yến mới sực tỉnh. Cô vội vàng đẩy Minh ra, mặt đỏ bừng như lửa đốt, ánh mắt đầy ngượng ngùng và xấu hổ. “Con… con chiếm tiện nghi của mẹ đấy à…?”
Minh mỉm cười, ánh mắt đầy yêu thương nhìn mẹ. “Con đâu có chiếm tiện nghi. Con chỉ đang thể hiện tình cảm của mình thôi.”
Yến càng đỏ mặt hơn, hai má ửng hồng như gái mới biết yêu. Cô quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào Minh, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô vừa xấu hổ, vừa ngượng ngùng, nhưng đồng thời cũng có một chút gì đó ngọt ngào và hạnh phúc len lỏi trong tim.
Đúng lúc đó, tiếng mở cửa vang lên. Cả hai giật mình, vội vàng tách nhau ra. Nhi từ ngoài bước vào, miệng cười tươi: “Con về rồi đây ạ! Ủa, mẹ với anh Minh đang làm gì thế?”
Yến vội vàng lấy lại bình tĩnh, cố gắng nói bằng giọng bình thường nhất. “Không… không có gì đâu con. Mẹ… mẹ bị trật chân, anh Minh đang băng bó cho mẹ thôi.”
Nhi chạy lại, lo lắng hỏi han mẹ. Minh đứng dậy, lùi ra xa một chút, nhưng ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào mẹ, vẫn đầy yêu thương và chiếm hữu.
Và Yến biết rằng, dù Nhi đã về, dù khoảnh khắc riêng tư đã bị cắt ngang, thì những gì vừa xảy ra đã là một bước ngoặt lớn. Cô đã không đẩy Minh ra ngay lập tức. Cô đã để nó hôn mình. Và tệ hơn nữa, cô đã tận hưởng nụ hôn ấy.